Tin tưởng bản thân
Vượt lên sự ích kỷ bản thân
Ích kỷ một chút trong phạm vi cho phép quả thật sẽ chẳng ảnh hưởng đến ai, nhưng liệu chúng ta có thể vượt lên trên sự ích kỷ của bản thân không?
Khi gặp những khó khăn trong cuộc sống, chúng ta dễ có khuynh hướng chỉ biết lo cho mình, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mình. Tôi đã từng ở trong trạng thái này khi bắt đầu xa nhà bước chân lên giảng đường đại học. Việc học hành căng thẳng, lại phải tính toán cân đối chi tiêu, sinh hoạt giữa thành phố đắt đỏ khiến đầu óc tôi lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi. Tôi vừa phải tích cực làm thêm, vừa phải siêng học Tiếng Anh, vi tính, các kỹ năng mềm…để bổ trợ cho công việc sau này nên tính tình rất hay bực bội, cau có; nếu ai đó lỡ làm tôi phật ý là tôi có thể gắt gỏng ngay tức khắc mặc dù biết như thế không tốt chút nào. Và cũng có khi tôi thấy mình thực sự kiệt sức...Có thể bạn sẽ nghĩ như vậy là bình thường, không có gì đáng phàn nàn hay chê trách vì tôi đang sống cho chính mình, nhưng sự thật thì cách sống đấy chỉ để vun vén cho lợi ích của bản thân, cho những nhu cầu đòi hỏi của cuộc sống.Cho đến khi tôi đọc được một câu chuyện: “Nhà tâm lý học Bernard Rimland đã đúc kết kinh nghiệm từ một trắc nghiệm nhỏ đối với 216 sinh viên. Ông yêu cầu từng em hãy nghĩ về 10 người mà mình biết rõ nhất, sau đó đánh giá xem từng người đó có hạnh phúc hay không? Rồi sau đó xem xét đến từng khía cạnh họ là người ích kỷ hay không ích kỷ? Kết quả thật đáng ngạc nhiên, có đến 95% người ích kỷ không cảm thấy hạnh phúc, và 70% người hạnh phúc là những người không có tính ích kỷ. Kết quả đó phần nào cho thấy rằng nếu chỉ biết sống một cách ích kỷ, chúng ta khó mà cảm nhận được hạnh phúc trong cuộc sống! Rim land đã nhận xét: những người ích kỷ là những người chỉ biết làm những việc khiến bản thân họ được hạnh phúc. Thế nhưng khi làm như vậy thì bản thân họ lại cảm thấy ít hạnh phúc hơn so với những người luôn biết giúp đỡ người khác một cách nhiệt thành”.
Nếu cứ sống chỉ vì riêng bản thân mình như thế, tâm hồn chúng ta sẽ ngày càng trở nên ảm đạm, tăm tối, cạn hẹp, lúc nào cũng chỉ thấy mỗi mình gặp chuyện khó khăn! Đó chính là lý do vì sao việc có được một tầm nhìn vượt ra khỏi chính bản thân mình lại có một ý nghĩa rất quan trọng.
Khi bạn biết nghĩ đến những đau khổ của người khác, những khó khăn mà họ phải đối mặt có khi còn nhiều hơn bạn, bạn sẽ cảm thấy rằng mình còn hạnh phúc lắm và mình vẫn còn có thể giúp đỡ được người khác. Nếu sống ích kỷ thì dù giàu sang đến đâu chăng nữa, bạn vẫn bị người khác xa lánh. Trái lại, dù nghèo khó nhưng có một tấm lòng bao dung, vị tha, một trái tim nhân ái thì bạn luôn được những người xung quanh trân trọng, cảm phục và yêu thương.
Tóm lại, khi biết nghĩ đến người khác, biết làm cho người khác cảm thấy vui thì chắc chắn chúng ta sẽ cảm nhận được hạnh phúc cuộc sống ở một ý nghĩa lớn lao hơn.
Biết lắng nghe
Khi lắng nghe một ai đó, trước hết chúng ta phải có kĩ năng lắng nghe. Bởi lẽ ai đó đã từng nói lắng nghe là một nghệ thuật.Hàng ngày chúng ta có thể nghe thấy rất nhiều âm thanh trên đường, chẳng hạn như tiếng ô tô, xe máy, tiếng mưa rơi, tiếng cãi nhau, tiếng nói chuyện. Nhưng đó chỉ là những cái chúng ta vô tình nghe thấy, chúng ta nghe một cách vô thức, không có chủ định, sau khi nghe những âm thanh đó xong chúng ta có thể quên ngay sau đó. Như vậy không được gọi là lắng nghe.
Vậy như thế nào là lắng nghe, và làm thế nào để người khác sau một lần cởi mở lòng tâm sự với chúng ta mà lần sau vẫn muốn chia sẻ với bạn nữa. Những ký năng sau đây sẽ giúp bạn làm được điều đó
1. Lắng nghe một cách chủ động:
Điều tồi tệ nhất và dễ khiến người đang trò chuyện với bạn cảm thấy chán và không muốn tiếp tục câu chuyện nữa là bạn lắng nghe câu chuyện của họ một cách hờ hững, không tập trung. Không chỉ đối với một số người mà ngay với bạn cũng vậy, khi đang nói chuyện với một người đó bạn nhận thấy người ta cứ liên tục xem đồng hồ, thỉnh thoảng phớt lờ câu chuyện của bạn một điều chắc chắn rằng bạn sẽ cảm thấy mất hứng thú khi trò chuyện với người ta. Sẽ chẳng bao giờ bạn muốn tâm sự bất cứ một câu chuyện nào với họ nữa. Vì vậy, khi ngồi nghe ai đó giãi bày tâm sự hãy cố gắng lắng nghe một cách chủ động, nghe bằng cả tấm lòng của mình.
2. Tập trung vào cuộc trò chuyện giữa hai người
Bất kì một công việc nào khi chúng ta dồn hết sự tập trung vào cũng sẽ mang lại sự thành công mĩ mãn. Trong lắng nghe cũng vậy, bạn nên tập trung vào cuộc trò chuyện giữa bạn và người đối diện. Không xao nhãng cuộc nói chuyện, không nên khi đang nghe họ tâm sự mà chúng ta lại chạy ra chỗ này một tí, chỗ kia một tí, nói chuyện hết với người này qua người kia. Điều đó dễ khiến bạn quên mất đối phương đang nói gì, không chỉ vậy họ còn cảm thấy chính bạn không tôn trọng những gì đang nói.
3. Không nên ngắt lời khi người đối diện nói chưa xong
Ngắt lời khi người khác nói chưa xong là một hành động không văn minh, thể hiện sự thiếu tôn trọng. Cho dù câu chuyện họ nói không hay, không thu hút bạn, hay bạn đang bận rộn một công việc gì đó không có thời gian ngồi nghe lắng nghe thì bạn cũng không nên ngắt câu chuyện giữa chừng. Làm như vậy dễ làm người ta cụt hứng, đôi khi còn làm họ cảm thấy tủi thân vì câu chuyện không được bạn quan tâm tới. Bạn hãy khéo léo chuyển câu chuyện qua một hướng khác, hẹn với họ sẽ nghe tiếp câu chuyện vào một lúc nào đó. Nói câu xin lối họ một cách chân thành, họ sẽ cảm nhận được điều đó và vui vẻ chấp nhận.
4. Có sự tuơng tác qua lại giữa bạn và người đang nói
Bạn không thể chỉ ngồi nghe người ta nói không thôi mà hãy có sự tương tác qua lại, có một số lời nhận xét đúng chỗ, có một vài cử chỉ thể hiện sự cảm thông chia sẻ. Bạn có thể cầm tay họ, có thể có một cái vỗ vai thật nhẹ, cái ôm nhẹ nhàng thôi. Những cử chỉ đó dù rất nhỏ nhưng cũng đủ làm ấm lòng người đối diện và còn thể hiện bạn là một người biết sẻ chia.
5. Hãy im lặng và giữ bí mật điều người đối diện vừa nói nếu họ yêu cầu
Đôi lúc câu chuyện là những điều vui vẻ tốt đẹp nhiều người muốn cho người này người kia biết. Nhưng đôi lúc câu chuyện lại là nỗi đau, là những bí mật mà chỉ khi tin tưởng chúng ta họ mới chịu giãi bày ra. Nhiều bạn khi nghe xong câu chuyện đem đi kể cho người khác nghe, đó cho dù không phải là cố ý nhưng sẽ làm cho người bạn đó buồn và mất độ tin tưởng vào chúng ta. Ai cũng có một bí mật, và khi bí mật ấy được chia sẻ cho người họ tin tuởng nhất thì bạn nên giữ nó ở trong lòng. Chỉ như vậy lần sau họ mới tiếp tục chia sẻ với bạn, tiếp tục tin tuởng bạn.
Lắng nghe chính là một kỹ năng giao tiếp quan trọng giữa bạn với những người xung quanh. Nghe và lắng nghe hoàn toàn khác nhau, bạn không nên nhầm lần giữa chúng. Cố gắng lắng nghe một ai đó bạn sẽ cảm thấy khả năng thông cảm với mọi người sẽ cao hơn, nhiều hơn. Và sau mỗi lần nghe một câu chuyện nào đó, chính bạn cũng sẽ phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai, bạn sẽ tạo cho mình được sự kiên nhẫn khi nghe người khác nói. Còn gì vui và hạnh phúc bằng việc được nhiều người tin tưởng và mỗi khi họ buồn cũng như vui họ sẽ tìm đến bạn để chia sẻ.
8 bí quyết lấy lại sự tự tin

1. Không nên lảng tránh cái nhìn của người khác
Rất nhiều lần, khi người nào đó hướng ánh mắt về phía bạn, bạn sẽ lập tức nhìn xuống hoặc quay đầu đi nơi khác. Hãy thôi đừng lảng tránh cái nhìn của người khác nữa! Người ta giao tiếp với nhau đâu chỉ bằng lời nói, cảm xúc của cả bạn và người đối thoại đều rất quan trọng. Tất nhiên đừng làm điều gì quá quắt và cũng đừng tìm mọi cách nhìn chòng chọc vào mặt người nói chuyện với mình.
2. Biến nỗi sợ thành hành động
Bạn thường tỏ ra hoảng loạn khi rơi vào tình huống mới. Đừng tiêu phí toàn bộ năng lượng và suy nghĩ của mình vào việc che giấu nỗi sợ hãi. Trái lại, hãy biến nó thành hành động: hãy trò chuyện, chủ động giao tiếp với những người khác…
3. Thiết lập quan hệ
Rất có thể, đối với bạn việc bắt chuyện với một người không quen biết hoặc thậm chí cả với người hàng xóm của mình cũng là điều hết sức khó khăn. Hãy tự nhủ rằng tất cả mọi người đều bồn chồn lo lắng khi phải tiếp cận những người lạ. Hãy buộc mình phải chủ động thiết lập mối quan hệ, thay vì liên tục lẩn tránh nó. Điều này sẽ khiến bạn cảm thấy yên tâm hơn và dễ dàng tìm được phương thức tốt nhất để nuôi dưỡng mối quan hệ này.
4. Lao mình xuống nước
Đừng ngại khám phá những môi trường mới và gặt hái những trải nghiệm mới. Dần dần, bạn sẽ có được khả năng nhanh chóng thích nghi với hoàn cảnh mới.
5. Tôi là người tuyệt vời nhất
Hãy nhắc đi nhắc lại "Tôi có thể làm được điều này!" hoặc "Tôi là người tuyệt vời nhất!". Những suy nghĩ tích cực như vậy thường mang lại kết quả tốt với rất ít rủi ro.
6. Mạnh dạn khẳng định mình
Tất nhiên, nói thật to chưa hẳn là một biểu hiện của cảm giác tự tin, nhưng điều này sẽ giúp khẳng định lại niềm tin của bạn. Thế chẳng tốt hơn là bạn cứ lí nhí trong mồm và lấy tay che miệng sao? Nhớ nhìn thẳng vào mắt người đối thoại với bạn.
7. Đừng chọn những mục tiêu không thực tế
Sự thiếu tự tin bắt nguồn từ cảm giác thường xuyên thất bại? Vậy thì đừng chọn cho mình hoặc chấp nhận những mục tiêu không khả thi! Một trong những bí quyết then chốt của lòng tự tin chính là chủ nghĩa thực tế: Bạn cần biết rõ các khả năng cũng như những hạn chế của chính mình. Hãy chia nhỏ mục tiêu thành những giai đoạn chuyển tiếp nhỏ. Thành công trong những bước này sẽ giúp bạn hoàn thành mục tiêu cuối cùng, với điều kiện là nó nằm trong khuôn khổ của sự hợp lý.
8. Hoàn thiện mình
Bao giờ cũng vậy, để hạn chế thất bại, bạn phải biết rõ các lỗi lầm của mình. Hãy phân tích chính xác nguyên nhân gây ra những sai lầm trong quá khứ, cả trong sự nghiệp cũng trong đời sống riêng tư. Và để tránh lặp lại những chuyện không hay, bạn chỉ có một cách là hoàn thiện mình!
Sắc màu của tình bạn
Có một ngày sắc màu của thế giới này bắt đầu tranh luận với nhau xem ai có gam màu đẹp nhất, quan trọng nhất, hữu dụng nhất và được yêu thích nhất.Xanh lá cây nói: "Tôi quan trọng nhất. Tôi là dấu hiệu của sự sống và hy vọng. Tôi được chọn màu cho cỏ cây, hoa lá. Không có tôi, tất cả mọi loài trên thế gian này sẽ không thể tồn tại. Cứ hãy nhìn về cánh đồng kia, bạn sẽ thấy một màu xanh bạt ngàn của tôi".
Xanh dương chen vào: "Bạn có nghĩ về trái đất. Vậy bạn hãy nghĩ về bầu trời và đại dương xem sao. Nước chính là nguồn sống cơ bản nhất, được tạo ra bởi những đám mây hình thành bởi những vùng biển rộng lớn này. Hơn nữa, bầu trời sẽ cho khoảng không rộng lớn, hòa bình và sự êm ả".
Màu vàng cười lớn: "Ôi các bạn cứ quan trọng hóa. Tôi thì thực tế hơn, tôi đem lạ tiếng cười, hạnh phúc và sự ấm áp cho thế giới này. Này nhé, mặt trời màu vàng, mặt trăng màu vàng và các vì sao cũng màu vàng. Mỗi khi bạn nhìn vào một đóa hướng dương, bạn sẽ cảm thấy cả thế giới này đang mỉm cười. Không có tôi cả thế giới này sẽ không có niềm vui".
Màu cam lên tiếng: "Tôi là gam màu của sự mạnh khoẻ và sức mạnh. Mặc dù lượng màu của tôi không nhiều bằng các bạn, nhưng tôi mới đáng giá nhất vì tôi là nhu cầu của sự sống. Tôi mang đến hầu hết các vitamin tối quan trọng như cà rốt, cam, xoài, bí ngô, đu đủ ...Tôi không ở bên ngoài nhiều nhưng khi bình minh hay hoàng hôn xuất hiện là màu sắc của tôi. Ở đây có bạn nào sánh kịp được với vẻ đẹp ấy không ?".
Màu đỏ không thể nhịn được cũng nhảy vào cuộc: "Tôi là máu, cuộc sống này là máu. Tôi là màu sắc của sự đe dọa nhưng cũng là biểu tượng của lòng dũng cảm. Tôi mang lửa đến cho con người. Tôi sẵn sàng chiến đấu vì mục đích cao cả. Không có tôi, trái đất này sẽ trống rỗng như mặt trăng. Tôi là sắc màu của tình yêu và đam mê, của hoa hồng đỏ, của hoa anh túc".
Màu tím bắt đầu vươn lên góp tiếng: "Tôi tượng trưng cho quyền lực và lòng trung thành. Vua chúa thường chọn tôi vì tôi là dấu hiệu của quyền năng và sự xuất chúng. Không ai dám chất vấn tôi. Họ chỉ nghe lệnh và thi hành!".
Cuối cùng, màu chàm lên tiếng, không ồn ào nhưng đầy quyết đoán: "Hãy nghĩ đến tôi. Tôi là sắc màu im lặng và hầu như không ai chú ý đến tôi. Nhưng nếu không có tôi thì các bạn cũng chỉ là vẻ đẹp bên ngoài. Tôi tượng trưng cho suy nghĩ và sự tương phản, bình minh và đáy sâu cả biển cả. Các bạn phải cần đến tôi để cân bằng cho bề ngoài của các bạn. Tôi chính là vẻ đẹp bên trong".
Và cứ thế các sắc màu cứ tiếp tục tranh luận, thuyết phục màu khác về sự trội hơn của mình. Bỗng một ánh chớp sáng lóe trên nền trời, âm thanh dữ dội của sấm sét và mưa bắt đầu nặng hạt. Các sắc màu sợ hãi đứng nép sát vào nhau để tìm sự ấm áp.
Mưa nghiêm nghị nói: "Các bạn thật là ngớ ngẩn khi chỉ cố gắng vật lộn với chính các bạn. Các bạn không biết các bạn được tạo ra từ một mục đính thật đặc biệt, đồng nhất nhưng cũng khác nhau? Các bạn là những màu sắc thật tuyệt vời. Thế giới này sẽ trở nên nhàm chán nếu thiếu một trong các bạn. Nào, bây giờ hãy nắm lấy tay nhau và bước nhanh đến tôi".
Các màu sắc cùng nắm lấy tay nhau và tạo thành những màu sắc đa dạng.
Mưa tiếp tục: "Và từ bây giờ, mỗi khi trời mưa tất cả các bạn sẽ vươn ra bầu trời bằng chính màu sắc của mình và phải hợp lại thành vòng để nhắc nhở rằng các bạn phải luôn sống trong hòa thuận, và ta gọi đó là cầu vồng. Cầu vồng tượng trưng cho niềm hy vọng của ngày mai".Và cứ như thế mỗi khi trời mưa, để gội rửa thế giới này, trên nền trời sẽ ánh lên những sắc cầu vồng làm đẹp thêm cho cuộc sống, để nhắc nhở chúng ta phải luôn luôn tôn trọng lẫn nhau.
Văn hóa cảm ơn.
Văn hóa cảm ơn xưa...Trở về với thời Hùng Vương dựng nước, những câu chuyện truyền miệng trong dân gian vẫn nhắc rành rọt đến chàng Lang Liêu với “bài toán” hóc búa vua ra: “Ơn tổ tiên ông bà là trọng. Nay đến gần ngày Tết, các con ai nấy phải tự tìm kiếm hoặc làm ra những món ăn đặc biệt nhất để dâng cúng tổ tiên. Món ai dâng lạ nhất, ngon nhất, ta sẽ truyền ngôi cho...”.
Trong khi các hoàng tử khác tìm kiếm đủ sơn hào hải vị từ khắp nơi mang về thì trong cung, lại có một chàng hoàng tử mồ côi mẹ - chính là Lang Liêu - nghĩ đến việc chọn gạo nếp thật ngon, tự tay mình làm nên những chiếc bánh kỳ lạ, có một không hai để dâng cúng tổ tiên. Vua hỏi sao con làm bánh này, thì Lang Liêu thưa: “Bánh này tượng trưng cho công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ đối với con cái. Bánh dày hình tròn, tượng trưng cho trời. Bánh chưng hình vuông tượng trưng cho đất. Bởi công ơn cha mẹ lớn tựa trời đất, nên con tự tay làm bánh ấy như báo đáp ơn nghĩa sinh thành”.
Món bánh ấy trở thành món bánh không thể thiếu trong mỗi mùa năm hết Tết đến. Và câu chuyện của Lang Liêu chính là bài học đầu đời cho mỗi đứa trẻ ngay từ thuở nằm nôi về lòng biết ơn, về việc hết lòng tự mình báo đáp ơn mẹ cha, tổ tiên bằng những việc làm trong khả năng của mình và do sức mình.
Thực tế, lòng biết ơn được người Việt Nam trân trọng đến mức nó luôn được xếp hàng đầu, như nền tảng đầu tiên của lẽ công bằng và những gì tốt đẹp nhất ở đời, xem việc biết ơn, trả ơn như đạo làm người căn bản. Điều này được thể hiện đậm nét trong những nghi lễ, tập tục mang đậm tính lịch sử và văn hóa, được lưu truyền nhiều đời nay...
Và văn hóa cảm ơn thời nay
Trải qua nhiều thời kỳ lịch sử, văn hóa cảm ơn mang tính hành động vẫn được duy trì và tiếp nối. Từ trong gia đình, chúng ta vẫn giữ truyền thống tổ chức lễ mừng thượng thọ ông bà, cha mẹ. Chúng ta cũng có nhiều ngày lễ, ngày kỷ niệm để nhắc nhở và cũng là dịp để mỗi người thực hiện những việc làm thiết thực để bày tỏ lòng biết ơn của mình với thầy cô giáo đã truyền đạt tri thức (ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11), với những bác sĩ đã chữa chạy, cứu sống mình (ngày Thầy thuốc Việt Nam 27.2), và mở rộng ra là với những người đã hy sinh máu thịt để chúng ta có cuộc sống ngày hôm nay (ngày Thương binh - Liệt sĩ 27.7)...
Những bài học về lòng biết ơn như “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn” cùng với các hoạt động “đền ơn đáp nghĩa” vẫn được truyền đạt trong những trang sách, những kiến thức dạy cho con trẻ. Tuy nhiên, thực tế cũng cho thấy rằng, nhịp sống công nghiệp hóa ngày nay dường như khiến người ta tất bật hơn, “ngại” nói cảm ơn với nhau, “ngại” bày tỏ lòng trân trọng, biết ơn với những người đã làm điều gì đó cho mình. Đối với trẻ em, nếu chỉ được giáo dục thuần túy trên lý thuyết mà thiếu cơ hội, thiếu những hướng dẫn để biết thực hiện những việc làm vừa sức mình, bằng sức mình để bày tỏ lòng biết ơn một cách chân thành, thì e rằng văn hóa cảm ơn khó có thể ăn sâu thành giá trị cuộc sống đích thực, giúp hình thành nên nhân cách tốt, thành nền tảng căn bản cho đạo làm người trong các em.
Đã đến lúc cha mẹ phải dành thời gian cho trẻ, hướng dẫn con tự tay mình làm một tấm thiệp tặng cô nhân ngày 20.11; rồi Tết đến biết tự tay trồng một chậu hoa, gói một món quà thật đẹp biếu ông bà. Những hành động tuy nhỏ như vậy nhưng có giá trị rất lớn để giáo dục trẻ về lòng biết ơn. Từ đó, chúng ta mới có thể hy vọng rằng lứa trẻ này lớn lên, dù là thế hệ “9X”, “10X”, “@” hiện đại thế nào thì vẫn giữ nguyên được truyền thống văn hóa dân tộc, vẫn sống có trước có sau, có tình có nghĩa như cái “đạo làm người” mà người Việt ta đã và đang gìn giữ...
Thế là hạnh phúc...
Ừ, hạnh phúc là gì nhỉ, làm thế nào để có được hạnh phúc, hạnh phúc đến ra sao, hạnh phúc phải chăng là vĩnh cửu....?
Mà hình như tôi chưa bao giờ tự trả lời câu hỏi ấy....
Có một lần, tôi dắt xe ra về sau một buổi học, nghe thấy tiếng thút thít sau lưng, một đứa bé, tay ôm chiếc gối đã sờn rách, miệng mếu máo: "Bà ơi, bà ơi...." Nhẹ nhàng tiến lại gần, tôi lựa lời hỏi: "Bà em đi đâu,em lạc mất bà à? Anh đưa em về với bà nhé". Đứa bé nấc lên:" Bà với em....về quê....bến xe khách đông người ..... em lạc mất bà .....".....
Đưa đứa bé đến đồn công an gần nhất, tường trình cho chú trực ban sự việc, tôi ra về với lời dặn em nhỏ: "Bà sẽ đến đón em, rồi em với bà sẽ về quê, lần sau cẩn thận kẻo đi lạc nhé", đứa bé nhoẻn cười "Bà sắp đến đón em hả anh, em lại được về ở với bà rồi", trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả...Bốn ngày sau, tôi được tin hai bà cháu đã đoàn tu. Bất chợt, tôi mở tủ, lấy ra xấp ảnh chụp gia đình, mỉm cười .....
Thế là hạnh phúc......
Lại một lần khác, cô bạn mới chuyển đến lớp tiến ra bắt chuyện. Ban đầu cũng chỉ là những câu chuyện về trường, về lớp, dần dần, tôi chợt nhận ra, giữa chúng tôi có nhiều điểm tương đồng, tôi bắt đầu cởi mở hơn, thế rồi một hôm, dự án chung của tôi và bạn được trao giải cao trong kì thi sáng tạo trường tổ chức. Đứng trên bục nhận giải, ngoảnh mặt nhìn về phía cô bạn, chợt nhận ra ánh mắt "ai đó" cũng đang nhìn theo chiều ngược lại, cùng một nụ cười không thể diễn tả bằng lời...Chợt thấy lòng xao xuyến....
Thế là hạnh phúc .....
Một chiều mưa lạnh , ngồi trong phòng trùm chăn ấm áp, bật ti vi, thoáng buồn vì chương trình tivi không có gì đặc sắc, bất giác, nghĩ đến cảnh những em bé lang thang cơ nhỡ, manh áo bên rách bên lành, vẫn phải đi bán báo bất kể ngày đêm (mà chẳng ước ao về nhà được xem chương trình tivi nào), lại tự trách mình "Sướng mà không biết mình sướng "....
Thế là hạnh phúc ......
Đi tình nguyện hè, vui chơi với đám trẻ thôn quê chân lấm tay bùn, cả ngày mệt mỏi đường trường bỗng tan biến. Nửa đêm, nhóm lửa trại, nhìn thấy những ánh mắt rạng ngời, những khuôn mặt hồng lên cùng ánh lửa, cô bạn thân gục đầu bên bờ vai......
Thế là hạnh phúc ......
Hạnh phúc, đơn giản là khi ta dành một phút nhìn lại đời mình, nhìn lại những phút giây ngọt ngào đã qua, dành hai phút cho cuộc sống hiện tại, dành ba phút bên những người bạn thân, dành bốn phút bên người mình yêu thương, và dành năm phút sum họp bên gia đình....Tuy nhiên, cuộc vui nào chẳng bao giờ tàn, hạnh phúc nào là vĩnh cửu? Hạnh phúc không tự đến, cũng không tự đi, nó ở lại với bạn bởi bạn biết giá trị thật sự của hạnh phúc ....
Có lần, tôi đọc được một câu chuyện ngắn kể về hạnh phúc: Một chàng trai đi tìm ông bụt, xin bụt ban cho mình hạnh phúc ,ông bụt đồng ý "Trên đường về nhà, con hãy chọn một hòn đá lớn nhất, nhưng chỉ được chọn 1 hòn thôi, hòn đá càng to sẽ càng mang lại nhiều hạnh phúc". Chàng đi mãi, đi mãi,sắp hết thời gian quy định mà chàng vẫn chưa tìm ra hòn đá vừa ý. Cũng có khi, chàng gặp một hòn đá rất to nhưng lại chắc mẩm:"Phía trước có lẽ còn nhiều hòn to hơn thế nữa", và chàng bỏ qua nó. Thế rồi khi thời gian đi tìm đã hết, chàng vội vàng nhặt một hòn đá nhỏ bên đường....
Đôi khi,bạn mải mê đi tìm hạnh phúc, mà không biết rằng hạnh phúc đang ở xung quanh mình, chỉ có điều, đôi khi nó quá giản dị và mộc mạc để bạn có thể nhận ra nó....
Bởi vì, hạnh phúc, có khi đơn giản chỉ thế thôi!
Những món quà quý giá
Niềm vui không chỉ vì món quà tôi nhận được mà vì tôi biết rằng tôi luôn nhận được sự quan tâm và tình thương yêu từ mọi người xung quanh.
Đó đôi khi chỉ là nắm xôi thơm ngậy của bà, là cái cần câu cá ông làm cho tôi, cái kẹo mút màu hồng của cô bạn cùng lớp, là trái ổi mà cậu bạn ngồi cạnh hái được trong vườn nhà…Tuổi thơ của tôi đầy ắp những yêu thương và ngọt ngào như thế từ những món quà nhỏ bé nhưng đầy tình yêu thương.
Ngày một lớn lên, tôi biết rằng “cuộc sống bản thân nó đã là một món quà to lớn nhất”. Để mỗi ngày ta lại mở ra một phần nhỏ của món quà và hồi hộp khám phá nó. Không có ngày nào là giống ngày nào cả, kiến thức và kinh nghiệm sống hằng ngày chúng ta thu nhận được chính là giá trị của món quà mang lại…và, còn biết bao món quà nhỏ khác chứa trong hộp quà to lớn bí mật ấy, đó là:
- Món quà bình dị mà thân thương nhất là “những bữa cơm ngon hằng ngày của mẹ”. Bữa cơm đâu phải chỉ có cơm và những món ăn nhỉ, còn có những giọt mồ hôi của mẹ lẫn trong vị mặn của muối làm đậm đà thêm hạnh phúc của cả nhà.
- Món quà mà tôi tự hào khi nhận được nhất là “ánh mắt hài lòng của ba”. Đối với tôi, đó là động lực lớn nhất để tôi không ngừng cố gắng. Bởi tôi biết, thành công của tôi là niềm vui của ba mẹ, là những trái ngọt thơm sau hơn 20 năm ba mẹ không quản ngày đêm vun trồng, cho hôm nay, tôi đủ sức vươn lên giữa cuộc đời.
- Món quà làm tôi ấm lòng nhất là “nụ cười ấm áp của bà”. Tôi gọi đó là nụ cười của nắng, của yêu thương, ánh lên biết bao hy vọng khi bà ở tuổi 80, lòng tôi bình yên hơn khi ngắm bà nhai trầu, nắm bàn tay nhăn nheo của bà, gần hơn nữa để nghe mùi hương nồng nồng mà thân quen đến lạ...Món quà lớn nhất đã dành cho cả nhà tôi chính là sức khỏe của bà.
- Món quà mà tôi mong chờ nhất là “tiếng gọi quen thuộc của bác đưa thư”. Chỉ cần nghe “Nhà có thư này!” là tim tôi đập loạn lên vì hồi hộp, nhảy chân sáo ra cổng nhận thư, không quên lời cảm ơn bác ý. Dẫu biết liên lạc qua điện thoại và email vừa tiện lợi lại nhanh chóng, ấy vậy mà tôi vẫn thích cảm nhận niềm vui khi nhận được thư ai đó. Mùa thu tới, chị tôi gửi vào một nhành hoa sữa nhỏ, cánh hoa không còn tươi nhưng mùi hương vẫn đậm đà, cho tôi thưởng thức một chút mùa thu tuyệt vời của Hà Nội xa xôi.
- Món quà dễ thương nhất là “cái ôm của em tôi”. Chị em tôi ở nhà vẫn hay chí chóe suốt ngày, từ phân công việc nhà đến giành nhau xem tivi. Có hôm, tôi giận em cả buổi sáng vì tội lười biếng, định không nói chuyện với nó cả ngày, nhưng tôi không bao giờ làm được. Mặc dù tôi biết ngay chiêu thức cũ rích của nó, “Chị ơi, cười một cái nào!”, “Chị cho em ôm một cái nha!”, thế là bao nhiêu giận dỗi biến đâu mất.
Còn nhiều, nhiều lắm những món quà đặc biệt mà tôi sẽ nhận được trong hôm nay hay ngày mai như bao điều thú vị mà cuộc sống dành cho mỗi người. Có những món quà tôi chỉ có thể cảm nhận được bằng tâm hồn mình. Và, tôi lại trở về như thuở nhỏ, “cười tít mắt” khi nhận quà, vì tôi biết, tôi được yêu thương!
Muctim online
Giữ lửa cho đam mê
Có một lúc nào đó, bạn đi tìm lý tưởng cho chính mình. Và bạn khao khát muốn chạm đến thành công.Khi còn nhỏ bạn ước mơ rất nhiều: trở thành một nhà du dành vũ trụ, nhà khoa học, khám phá những định lý mới..v.v...Nhưng rồi càng lớn, ước mơ của bạn càng bị thu hẹp với những nỗi sợ hãi mơ hồ và những thực tế buộc bạn phải đối diện. Bạn chỉ có thể vượt qua những điều đó khi giữ được trong mình một niềm đam mê thật sự.
Có một cô gái luôn mong mình trở thành người nổi tiếng. Cô ta dấn thân vào lĩnh vực nghệ thuật. Cô ta hát không hay, diễn xuất trung bình, là một người dẫn chương trình không mấy thu hút. Tất nhiên, cô thất bại. Và cô ta truyền đạt những điều đó với các lớp đàn em sau mình:"Đừng theo đuổi ước mơ rồi phải hối hận, cuộc sống này quá khắt nghiệt với những ước mơ". Thật ra, cô gái chưa từng có một ước mơ, cô chỉ giữ trong mình một mong muốn đời thường như bao lớp bạn trẻ, muốn mình được mọi người công nhận, muốn trở nên đặc biệt, muốn khác đi...
Sống có lý tưởng là sống dám mơ ước, nhưng như thế thôi thì chưa đủ. Bạn cần phải có nghị lực và đam mê để hoàn thành ước mơ đó.
Một người mẹ luôn kể cho cậu con trai nhỏ của mình nghe những điểm lợi khi được trở thành một doanh nhân thành đạt. Bà hướng cậu bé đến những môn học của ban A từ khi cậu còn bé để sau này cậu sẽ vào được đại học ngân hàng. Cậu bé mỉm cười, nghe theo mẹ răm rắp.
Năm tháng qua đi..
- Mẹ, con không thích hợp với những con số. Con muốn theo báo chí!
- Chẳng phải trở thành một doanh nhân là ước mơ từ bé của con sao?
- Không mẹ ạ! Con đủ lớn để tự biết điều gì tốt cho mình, dù điều đó đi trái với ước muốn mẹ dành cho con. Nhưng con rất tiếc..
- Con sẽ thất bại nếu làm trái ý mẹ!
Cậu biết rằng có thất bại vì làm trái ý mẹ chăng nữa, cậu vẫn làm. Vì cậu sợ thất bại với chính đam mê của chính mình. Quả nhiên, cậu trai trẻ ngày nào trở thành một phóng viên cho tờ tạp chí lớn trong nước. Mặc dù cậu không phủ nhận rằng, mới ngày nào, cậu có ước mơ trở thành một doanh nhân thành đạt, nhưng ước mơ đó quá nhỏ cho niềm đam mê báo chí lấp đầy.
Rất nhiều người đang lầm tưởng với ước mơ của chính mình. Họ lao vào những thành công hào nhoáng để giống với người khác, để rồi ngã gục vì không thể theo nổi đến cùng. Họ chọn những ngành nghề hot theo trào lưu mà bỏ qua tố chất của chính mình. Nếu ước mơ, bạn phải ước mơ trong vòng thực tế, không hão huyền, vượt xa khả năng. Nếu có nghị lực, bạn phải cống hiến hết mình cho ước mơ đó. Và nếu có đam mê, bạn sẽ chạm tay đến thành công.
Bài học từ con cá

Chuyển trường. Vậy là tất cả đều phải thay đổi. Con đường đến trường mới của tôi dài hơn. Những bài giảng mới khó hiểu hơn. Cô chủ nhiệm mới không “cưng” tôi như cô chủ nhiệm cũ. Nhất là lũ bạn mới chẳng thân thiết, hay bá vai bá cổ rủ tôi đi ăn chè , ăn kem như lũ bạn ngày xưa. Nói tóm lại là : Chán.
Hôm nay, khi cô giáo tiếng Anh yêu cầu ghép đôi để thực hành bài hội thoại thì chẳng có ai thèm ghép đôi với tôi cả. Cảm giác một mình trong khi cả lớp đã có đôi có cặp hết làm cho tôi tủi thân, chỉ muốn chạy ra khỏi lớp. Đem nỗi buồn và ấm ức to đùng ấy về kể với mẹ , mẹ chỉ mỉm cười. Lát sau, mẹ gọi tôi ra xem mẹ … làm cá.
- Con nhìn những con cá này. Chúng có gì đặc biệt không?
Tôi rất ngạc nhiên. Chúng chỉ là những con cá bình thường thôi mà, đâu có gì đáng chú ý. Như hiểu được nỗi băn khoăn của tôi, mẹ giảng giải :
- Con xem nhé, những con cá này có lớp vảy bên dưới bụng màu trắng là để cho những con cá săn mồi bên dưới khi nhìn lên dễ bị lóa, tưởng lầm với ánh nắng mặt trời. Còn lớp vảy ở lưng chúng lại sẫm , để cho những con chim bói cá nhìn từ trên xuống sẽ bị lẫn với màu xanh nước sông.
Ừ nhỉ, bây giờ tôi mới để ý đến màu vảy của những con cá này. Đúng như mẹ nói. Vảy của chúng phân thành hai màu rõ rệt. Vẫn là giọng dịu dàng, đầm ấm ấy; mẹ nói với tôi:
- Con có biết vì sao chúng lại như vậy không? Là vì những con cá này phải thích nghi với môi trường xung quanh. Nếu không thì chúng khó mà tồn tại được trong thế giới đầy nguy hiểm rình rập ấy.
Ngừng một lát, mẹ nói :
- Những con cá còn có thể thích nghi với môi trường sống của mình. Chẳng lẽ con mẹ lại không làm được, không bằng những con cá?
Đến đây thì tôi đã hiểu ý của mẹ. Không, tôi không thể nào thua những con cá được. Trường mới của tôi, dù có lạ lẫm đến mấy – nhưng nếu cố gắng thì tôi vẫn có thể hòa nhập được thôi. Mẹ hiểu được quyết tâm của tôi,nhìn sang khích lệ:
- Cố lên, con gái! Mẹ tin là con làm được.
Ý nghĩa của mục tiêu

Tôi sẽ giải thích vì sao.
Có hai anh em nhà nọ quyết định đào một cái hố sau nhà. Trong khi hai anh em đang đào, có vài cậu bé hàng xóm đi qua và dừng lại xem.
“Các cậu làm gì vậy?” Một cậu hàng xóm hỏi.
“Bọn tớ định đào một cái hố xuyên qua trái đất!” Người em hồ hởi trả lời.
Các cậu bé hàng xóm ôm bụng cười chế giễu và nói với hai anh em rằng việc đào một cái hố xuyên qua trái đất là điều không thể.
Sau một lúc im lặng, người anh đưa cho các cậu bé hàng xóm xem một chiếc lọ đựng đầy nhện, giun và các loại côn trùng. Cậu nói với giọng bình thản và đầy tin tưởng: “Cho dù bọn tớ không đào được một cái hố xuyên qua trái đất, nhưng các cậu có thấy những thứ bọn tớ có được trong khi đào có tuyệt vời không.”
Mục tiêu của hai cậu bé quá xa vời, nhưng chính nhờ có mục tiêu mà hai cậu đã đào cái hố một cách hăng say. Và đó cũng chính là ý nghĩa của một mục tiêu: nó thôi thúc ta tiếp bước trên con đường đã chọn.
Không phải mọi mục tiêu đều có thể đạt được. Không phải mọi công việc đều kết thúc thành công. Không phải mọi mối quan hệ đều bền vững. Không phải mọi hi vọng đều đến bến đến bờ. Không phải mọi tình yêu đều là mãi mãi. Không phải mọi giấc mơ đều thành hiện thực.
Nhưng khi bạn chưa đạt được điều mình muốn, bạn có thể tự hào nói, “Đúng vậy, tôi chưa đạt được điều tôi muốn. Nhưng những gì tôi có được trong cuộc hành trình đi đến mục tiêu của mình, những gì tôi có được từ sự cố gắng của bản thân thật là tuyệt vời!”
Có người nói: “Thành công là một hành trình, không phải là một điểm đến.” Và tôi tin rằng, không phải là cái đích ở cuối con đường, mà chính là niềm vui ta có được trong cuộc hành trình mới thực sự là điều quan trọng.
Thêm một điều kỳ diệu…
Tớ không tin vào những điều kỳ diệu, rằng những điều kỳ diệu chỉ xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích ngày xưa…

Nhưng cậu lại bảo, lúc nào những điều kỳ diệu cũng có thể xảy ra và có thể ở bất cứ nơi đâu. Tớ mỉm cười, từ giờ tớ không chỉ sống cho qua mỗi ngày mà còn sống để “tìm kiếm những điều kỳ diệu đang ẩn nấp ở một nơi nào đó”…
Một buổi sáng, tớ thức dậy thật sớm bởi vì cậu bảo “Điều kỳ diệu thường xuất hiện vào khoảng thời gian trong lành nhất của ngày”.
Tớ lại gần khung cửa sổ lâu nay vẫn bám đầy bụi. Cánh cửa vừa mở, cả bầu trời như hiện ra trước mắt, làn gió mát tràn vào căn gác nhỏ trong lành và khiết tinh. Tớ nhận được nụ cười của chú bé bán báo, lời hỏi thăm của cụ già đi tập thể dục. Khẽ mỉm cười, tớ thấy lòng mênh mông quá!
Đã bao lâu tớ không cảm nhận được những tia nắng đầu tiên của buổi sớm, tớ không thấy những giọt sương vương trên lá biếc, tớ không nghe tiếng hót vang hòa của lũ chim se sẻ. Đã bao lâu nay, buổi sáng là thời gian tớ ngủ vùi sau những đêm dài thức khuya vì những việc không đâu, tớ toàn thức dậy uể oải sau tiếng báo thức nhắc lại mấy lần của đồng hồ, rồi lại tất bật với bao công việc bề bộn đang chờ. Ngày nào cũng qua đi hối hả, tớ chạy đua với thời gian, những áp lực từ công việc và học tập. Thời gian đối với tớ như một “con thoi không ngơi nghỉ”.
Tớ đâu biết rằng chỉ cần thức sớm hơn mọi ngày vài phút, tớ đã có thể cảm nhận được cuộc sống ở một lăng kính đẹp và yên bình đến vậy. Tớ nhận ra thiên nhiên xung quanh vẫn hài hòa và thời gian dường như lắng đọng hơn, trôi đi nhẹ nhàng hơn trong buổi bình minh ấy. Hít thở một hơi thật sâu, tớ như được nạp thêm năng lượng để bắt đầu một ngày mới!
Một buổi sáng, tớ có thêm một điều kỳ diệu !
Một buổi trưa, sau khi đi học về, tớ không chạy ngay lên phòng ngủ một giấc, đợi mẹ nấu cơm rồi gọi xuống ăn như ngày thường mà tớ chạy ngay vào bếp giúp mẹ nhặt rau. Vì cậu bảo: “Điều kỳ diệu thường được tìm thấy trong những công việc nhỏ hằng ngày”.
Công việc không có gì mà tớ thấy niềm vui ánh lên gương mặt mẹ. Không phải vì tớ giúp thì mẹ sẽ làm nhanh hơn mà vì mẹ vui khi có tớ cùng trò chuyện. Mẹ dạy tớ cách xào rau ngon, cách kho thịt vừa ăn. Bữa cơm trưa ấy ngon hơn với món ăn mà tớ trổ tài, cả nhà tấm tắc khen làm tớ sung sướng lắm. Từ giờ, trưa về tớ sẽ không lười biếng nữa, khi giúp mẹ làm việc nhà tớ thấy mình trở nên có ích hơn và tình cảm của cả nhà thêm gắn bó.
Một buổi trưa, tớ có thêm một điều kỳ diệu !
Một buổi tối, em trai của tớ nhờ bố dạy môn tiếng Anh vì mai em có bài kiểm tra trên lớp nhưng bố lại có việc bận. Thay vì chạy vào phòng, mở máy tính lên và lang thang trên mạng, tớ ngồi vào bàn học cùng em. Vì cậu bảo: “Điều kỳ diệu nằm trong những gì đơn giản nhất”.
Tớ dạy lại cho em những kiến thức đã học qua mà tớ lại nghiệm ra nhiều cái cơ bản nhất mà ngày xưa lúc học tớ không thấy. Buổi tối qua nhanh, em tớ vui mừng vì đã học xong bài và được đi ngủ sớm. Tớ vội mở nick chat xem có ai nhắn offline không, nhưng hoàn toàn không thấy. Thì ra, một buổi tối, nếu không có tớ thì lũ bạn vẫn tám chuyện trên trời dưới đất như thường, nhưng tối nay, nếu không có tớ, em tớ sẽ thức khuya hơn nữa để ôn bài và không đủ kiến thức cho bài kiểm tra hôm sau.
Một buổi tối, tớ có thêm một điều kỳ diệu !
Trong một ngày, tớ đã nhận ra biết bao điều kỳ diệu!
Cám ơn cậu! Nhờ cậu, tớ nhận ra rằng những điều kỳ diệu không phải chỉ có trong những câu chuyện cổ tích mà luôn ở gần bên mỗi người trong cuộc sống hằng ngày, chỉ là đôi khi tớ không nhận ra…
Những vì sao đổi ngôi

Bạn cảm thấy thế giới đã quay lưng về phía mình? Đã đến lúc bạn phải nhận ra rằng mọi nguyên nhân đều bắt nguồn từ chính mình. Và việc bạn cần làm là đổi ngôi để tỏa sáng.
1. Thay đổi ngoại hình
Bạn có thể bắt đầu những sự thay đổi đầu tiên, nhưng hãy ưu tiên trước nhất cho hình thức. Vì trong một số trường hợp, khi khoác lên một phong cách mới cho riêng bạn, bạn sẽ nhận được những cái nhìn khác từ phía bạn bè, điều đó góp phần thay đổi một nhịp cho cuộc sống bạn bớt nhàm chán hơn.
P.Anh vốn là một cô gái không có gì nổi bật mặc dù thành tích học tập của cô nàng không phải là quá tệ. P.Anh không trau chuốt cho bản thân mình, ăn mặc luộm thuộm và đầu tóc ít khi nào được gọn gàng như các cô bạn khác. Điều đó luôn khiến P.Anh cảm thấy tự ti, xấu hổ khi đi chung với các cô bạn thân xinh xắn của mình. Chính mặc cảm tự ti làm nới rộng khoảng cách giữa P.Anh với mọi người hơn. Được sự mách bảo của bạn bè, P.Anh quyết tâm thay đổi chính mình, cô nàng chọn cho mình một style phù hợp, chỉnh chu đầu tóc khi đến trường. Mọi người dành cho P.Anh những cái nhìn đầy ngạc nhiên và trầm trồ khen ngợi. Chỉ số tự tin của P.Anh được nâng cao và cô bạn hòa đồng với tập thể hơn.
"Khi bạn bước qua được mặc cảm tự ti, bạn sẽ giành lại được nhiều thứ. Ai cũng có một nét đẹp riêng của mình, quan trọng là bạn biết "khai thác" nó như thế nào thôi. Hãy thay đổi chính mình mỗi ngày trôi qua, và bạn sẽ thấy cuộc sống đang vận động chứ không hề ì ạch nhàm chán như bạn nghĩ" - P.Anh cho biết
2. Muốn có bạn bè, bản thân mình phải là một người bạn tốt
Chúng ta thường có xu hướng đòi hỏi phải nhận lại được nhiều từ người khác, mà ít khi chịu cho đi, hoặc luôn toan tính những gì mình đã trao tặng. Thật ra, bạn nên nhớ những gì người khác đã làm cho mình và quên đi những gì mình đã làm cho người khác. Có như thế bạn mới thoát khỏi những tính toán, trông chờ sự đền đáp và luôn ghi nhớ trong đầu những điều tốt đẹp mà người khác đã dành cho mình.
H.A lúc nào cũng than buồn vì bên cạnh mình không có bạn bè. Nhưng thưc chất, trong những buổi party, H.A ít khi nào chịu đến chung vui với bạn bè vì...lười biếng, chỉ muốn nằm nhà và...ngủ. Bạn bè nhờ giúp đỡ, anh chàng đều ậm ừ cho qua rồi quên luôn lời hứa. Hoặc nếu có giúp thì lúc nào H.A cũng kể công ơn của mình dành cho bạn bè, mục đích để họ ghi nhớ và làm một cái gì đó để đền đáp. Và đáp lại sự toan tính của H.A là những người bạn dần dần bước ra khỏi cuộc sống của anh chàng.
Thay đổi cách sống, đầu tiên hãy thay đổi suy nghĩ, và cho đi trước khi cầu mong được nhận lại. Chỉ khi bạn biết cách trở thành một người bạn tốt thì bạn mới mong tìm được những người bạn tốt với mình.
3. Thay thái độ, đổi cuộc đời
Có lẽ bạn đã không còn xa lạ gì với câu nói này. Nhưng không phải ai cũng có thể hiểu và thực hiện được. Mốc quan trọng nhất trong quá trình F5 bản thân mình không hẳn là khi bạn thay đổi ngoại hình hay cách ứng xử, sự thay đổi nằm trong chính thái độ, nhận thức của bạn đối với cuộc sống. Khi bạn nghĩ rằng mình đang hạnh phúc thì hạnh phúc sẽ tìm đến với bạn, nhưng khi những thái độ tiêu cực xâm chiếm đầu óc, bạn sẽ chỉ thấy xung quanh mình là những đau khổ, mất mát.
Vậy làm cách nào để thay đổi thái độ. Hãy dành thời gian rảnh cho những quyển sách dạy làm người, sách triết lý cuộc sống, nghiềm ngẫm những bài báo về những tấm gương vượt khó và soi vào chính mình, bạn sẽ thấy mình được gì và đang mất gì cho những tháng ngày vô bổ không biết phấn đấu. Thỉnh thoảng hãy đến thăm các trại dưỡng lão hoặc làng trẻ mồ côi, để khi ra về, bạn sẽ biết cách nâng niu hạnh phúc hiện tại
Xin lỗi - Phải biết cách
Bạn cần lưu ý một số chi tiết sau khi xin lỗi một ai đó nhé!1. Xin lỗi càng sớm càng tốt
Lời xin lỗi không phải là một thứ có thể “để dành”. Vì vậy, nếu thấy cần phải xin lỗi ai đó thì đừng chần chừ mà phải nói ngay, trước khi lời xin lỗi có thể gây ra sự gượng gạo cho bạn và ai đó. Bạn biết đấy, chẳng phải ai cũng đủ kiên nhẫn chờ đến lúc bạn nói ra lời xin lỗi đâu. Nếu họ không chờ nổi mà quyết định “giận luôn cho rồi” thì sao nhỉ?
2. Nên xin lỗi trực tiếp
Có rất nhiều cách để nói lời xin lỗi. Như gửi một bức thư, send đi một email, tặng người đó một bó hoa hay món quà độc đáo…Những cách xin lỗi gián tiếp này có thể làm bạn thấy đỡ khó xử khi đối diện cùng người bị tổn thương. Nhưng cách hay nhất vẫn là “mặt đối mặt” cùng người ấy . Khi đó, thái độ chân thành của bạn sẽ được đánh giá cao đấy.
3. Chân thành lắng nghe
Biết mình có lỗi thì bạn hãy nhận lỗi và tiếp thu những ý kiến của đối phương một cách thành khẩn. nên để họ nói những suy nghĩ, bực bội hay những gì khiến họ thấy khó chịu ở bạn. Tất nhiên, những lời này không phải khi nào cũng dễ nghe rồi. Nhưng bạn cần thật kiên nhẫn, đừng tỏ ra nôn nóng khi nghe ngưòi ra nói .
4. Không vội vàng
Chắc hẳn phải một thời gian dài sau khi bạn nói lời xin lỗi thì đối phương mới có thể ‘tha thứ” cho bạn đựơc. Cũng còn tuỳ vào hành vi bạn gây ra cho người ta tổn thương nhiều hay ít nữa. Dù gì thì bạn cũng không nên tạo áp lực cho "đối tác” phải tha lỗi ngay cho bạn. Đâu phải ai cũng sẵn sàng bỏ qua những lời nói, hành động đã khiến người ta thấy mình bị tổn thương đâu.
5. Đừng tái phạm
Nếu bạn xin lỗi hôm trước mà hôm sau đã lặp lại hành động khiến người ta đùng đùng tức giận thì quả là dại dột đấy bạn ạ. Nếu như vậy thì hẳn người kia sẽ nghĩ rằng lời xin lỗi của bạn là không thực lòng chút nào và bạn xin lỗi cũng chỉ vì một lí do nào đó thúc ép mà thôi. Hãy làm sao để lời nói của bạn đi đôi với việc làm nhé!
“Tút” lại sự tự tin
Họ luôn ẩn nấp sau cái vỏ ốc câm lặng, nhẫn nhịn, ngại tiếp xúc với người lạ, để cái tôi khuất lấp trong muôn vàn cái tôi khác. Còn bạn thì sao? Chỉ số “ tự tin” của bạn là bao nhiêu? Nếu bạn là một người thiếu tự tin bạn hãy học cách “tút” lại sự tự tin của mình nhé!
Bỏ qua những lời bình phẩm, nhận xét thiếu thiện cảmBạn có một làn da rám nắng, một thân hình mủm mỉm hay một đôi chân không dài và…lúc nào bạn cũng bị ám ảnh bởi những thiếu sót của tạo hóa? Bạn ao ước có đôi chân dài vời vợi, gương mặt baby, dễ thương? Khi người khác nhìn bạn một cách soi mói, nhỏ to bình phẩm bạn sẽ đỏ mặt tía tai và tìm cách trốn chạy?
Bạn không đủ tự tin để mặc chiếc váy yêu thích ra phố, không dám khoe làn da rám nắng, khỏe mạnh với “ấy ơi” của mình?
Tại sao bạn không nghĩ rằng có rất nhiều người ao ước có được những gì bạn đang sở hữu? Không ai sinh ra đã hoàn hảo cả, mọi người đều cố gắng để hoàn thiện bản thân, không phải là những cô gái chân dài, những nàng hoa hậu xinh đẹp, hay những cô búp bê dễ thương mà là những người thông minh, tài năng. Họ có một lượng tri thức đủ để lãnh đạo người khác, và không ngừng trau dồi tri thức đó!
Bạn muốn trở thành một người như thế nào đó là do bạn lựa chọn. Bạn sẽ làm được những gì mà người khác làm được. Vậy tại sao bạn không dám khẳng định cái tôi của mình? Hãy tự tin bước ra khỏi vỏ ốc của mình, teen nhé!
Phát huy tài lẻ
Bạn để ý một ai đó nhưng lại ngại ngần, sợ sệt không dám ngỏ lòng, bạn sợ bạn là “vịt con” trong mắt người đó? Bạn sẽ là “ ấy ơi” của ai đó! Tại sao không nhỉ?
Bạn có một bàn tay tuyệt vời, có thể vẽ nên những bức tranh mangan dễ thương, có thể làm nên những chiếc khung hình xinh xắn hay những lắc tay độc đáo? Tại sao bạn không biến tài lẻ ấy thành “sức mạnh” hấp dẫn người xung quanh (và cả ai đó nữa chứ) nhỉ?
Có rất nhiều chàng trai phải “ngây ngất” trước một “con bé nhà quê” đầy tài lẻ đó! Bạn biết không, trong trong cuộc sống hiện đại dù việc nội trợ, may vá không còn được coi là việc của phụ nữ nhưng mọi chàng trai đều muốn bạn gái của mình biết những điều tưởng chừng như ai cũng phải biết ấy. Bạn nghĩ sao nếu bạn tặng “ấy ơi” của mình chiếc gối ôm xinh xắn hay chiếc lắc tay cá tính “by made tui” ? Chắc hẳn “ấy ơi” của bạn sẽ mắt tròn mắt dẹt cho mà xem!
Có những tài lẻ ấy độ tự tin của bạn sẽ được nâng lên “gấp bội” lần. Không tin bạn thử xem!
Rèn luyện khả năng giao tiếp
Đứng trước đám đông bạn lóng nga lóng ngóng, cố gắng nói thật nhanh để rút lẹ? Cái tôi của bạn xẹp lép trước những con mắt đang đổ dồn về mình? Bạn sẽ làm gì?
Cách tốt nhất để bạn “đứng trước nghìn người như đứng trước một người” đó là mắt nhìn thẳng xuống dưới, lấy hơi thở đều sẽ giúp ban không bị “nghẽn giọng”, nói một cách chậm rãi, bình tĩnh, không nên hoảng hốt, đừng tìm “trợ giúp” từ người khác khi bạn còn có thể. Dần dần bạn sẽ tự tin hơn khi nói trước đám đông.
Khi diễn thuyết hay thuyết trình bạn chỉ cần nghĩ rằng “tôi là số 1, bài tôi làm hoàn hảo” bạn sẽ tăng độ tự tin của mình lên rất nhiều đấy!
Tham gia câu lạc bộ, hoạt động nhóm
Bạn không có nhiều mối quan hệ? Có ít bạn bè?
Bạn hãy tham gia vào các câu lạc bộ, hay các nhóm học tập, bạn sẽ tìm thấy cái tôi khuất lấp của mình.
Những câu lạc bộ tình nguyện, thể thao, hay văn hóa nghệ thuật sẽ giúp bạn phát huy khả năng tiềm ẩn của mình.
Bạn là người có tâm hồn mong manh, nhạy cảm, bạn là người yêu thích thiên nhiên, rơi nước mắt trước những cảnh đời bất hạnh? Bạn sẽ tìm thấy những tâm hồn đồng điệu ở những câu lạc bộ. Bạn sẽ có thêm những người bạn mới và những mối quan hệ mới. Bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, quan trọng hơn tất cả bạn sẽ “tút” lại sự tin cho chính mình. Biết đâu bạn sẽ tìm được nửa kia ngay trong khoảng không gian bé nhỏ ấy!
Có một người bạn đã từng nói với tôi rằng: vẻ bề ngoài không ảnh hưởng đến sự tự tin của mỗi người. Sự tự tin do trí thông minh quyết định!
Đừng sợ !

Mẹ tôi sợ giun. Lúc tôi lên năm, mưa nhiều, nước ngập tràn vào nhà, những con giun cũng bò loi ngoi lóc ngóc. Mẹ tôi đứng trên ghế, run cầm cập. Tôi thấy vậy, la hét, khóc ầm.
Từ đó, tôi gán cho mình tật sợ giun, sâu, rắn, cuốn chiếu…Hễ gặp chúng, hoặc là tôi thét lên, hoặc là tôi xanh mặt và co giò chạy thật lẹ để tránh xa…
Tôi sợ luôn cả những con sâu…giả, kể cả sâu nhồi bông, rắn bằng thủy tinh hay giun bằng đất sét, tôi đều…”nổi da gà”! Tôi coi chúng là những con vật quái dị không nên tồn tại, vì chúng không chân (hoặc rất nhiều chân), tròn tròn, mềm oặt và nhầy nhụa.
Lần nọ, tôi phải thực hành mổ giun tại phòng thí nghiệm để lấy điểm. Ban đầu tôi hơi hoang mang. Vì là lớp phó học tập, lại là nhóm trưởng, tôi phải đảm trách việc “cầm dao” và mổ. Tôi định để ai đó mổ giùm, còn tôi…viện cớ xin vào phòng y tế. Nhưng như vậy tôi lo rằng điểm mình sẽ thấp. “Mình phải cố thực hành để còn đạt điểm cao chứ! Không thể để cả nhóm bị thấp điểm, mình không tin tưởng khi giao cho người khác mổ!”. Chính nỗi sợ điểm thấp đã lấn át nỗi sợ giun. Những con giun béo ngậy được nhúng vào axit, đặt lên mặt phẳng, hít vào thật mạnh, tôi bắt đầu đeo bao tay, và…mổ!
Sau khi buổi thí nghiệm đã diễn ra thành công với điểm 10 đỏ chói, tôi mới giật mình. Sao tôi lại có thể “vượt qua nỗi sợ” nhanh đến vậy? Sao tôi lại có thể tiếp xúc với con vật mà tôi cho là “ghê tởm nhất”? Ngẫm một hồi, tôi mỉm cười…
Thì ra, chính vào lúc đó tôi còn nỗi sợ khác. Chính nỗi sợ này đã lấn át và giúp tôi lấy lại tự tin. Hơn nữa, một khi biết giun không hề gây hại, và chúng đã được ngâm vào axit, thì chẳng việc gì phải sợ. Một khi tôi đã vượt qua thử thách ở giai đoạn đầu thì giai đoạn sau sẽ chẳng là gì cả.
Liên hệ đến cuộc sống, tôi cũng thấy điều này đúng. Chúng ta thường có khuyết điểm rằng hay sợ những điều khác nhau. Người thì sợ độ cao, người thì sợ máu, người lại sợ những con vật...Chúng ta nghĩ là chúng ta sẽ chẳng bao giờ vượt qua. Chính bạn tự tạo ra nỗi sợ vô hình và áp đặt rằng “phải sợ nó”. Nhưng thật sự khi đối diện với chúng, bạn sẽ thấy “chẳng có gì để sợ cả, chúng hoàn toàn vô hại kia mà!”
Vì vậy, khi đứng trước thử thách, đừng để nỗi sợ vô hình tự tạo lấn át lòng can đảm bấy lâu. Bình tĩnh, tự tin, nghĩ đến những điều bất lợi khi bạn chùn bước, và vẽ nên một kết quả mỹ mãn nếu bạn chấp nhận đối mặt, vượt qua. Chẳng có gì quá phức tạp và khó khăn cả!
5 câu hỏi khi đề ra mục tiêu cho cuộc đời

Bất kể bạn là ai, sinh viên, nhân viên, nhà doanh nghiệp..., bạn đều có những mục tiêu của riêng muốn đạt tới.
Tuy nhiên,có những khi bạn thấy như bị vùi trong những khó khăn trở ngại, hoặc bạn quá bận rộn với nhiều công việc khác đến nỗi gần như bỏ đi nhiều việc để đạt được đến mục tiêu của mình. Bạn không thành công, không thể đạt được đến mục tiêu của mình đơn giản chỉ vì bạn đã mất tập trung vào chúng. Hãy tự hỏi mình 5 câu hỏi dưới đây và dùng chúng trong những bước tập trung của riêng bạn. Bạn sẽ sớm trở lại đúng con đường để đạt đến mục tiêu và thành công.
1. Liệu mình có thực hiện được các mục tiêu đã đề ra?
Thực hiện được, nghĩa là thực tế và có thể đạt đến được. Vì đôi khi vô tình bạn đã đặt ra những mục tiêu mà bất kỳ ai cũng thực sư phải khó khăn mới đạt được, thậm chí khi họ có những phương tiện và thời gian để thực hiện.
Điều cần làm là bạn phải chia mục tiêu của mình thành những mục tiêu nhỏ hơn, thực tế hơn và phải thực hiện được trong những khung thời gian hợp lý. Thường thì bạn sẽ đạt được nhưng mục tiêu lớn hơn khi bạn đã được những mục tiêu nhỏ. Điều quan trọng là bạn nên chia những mục tiêu của mình càng thực tế và dễ thực hiện càng tốt.
2. Mình có đủ tự tin?
Thực tế là chỉ những người tin tưởng vào bản thân có thể đạt được thành công. Vì thế bạn nên tin vào mình, vào những gì bản thân có thể làm được để đạt được mục tiêu. Nghi ngờ bản thân là một tai hoạ lớn nhất và là trở ngại lớn nhất mà bạn phải vượt qua để đến được thành công. Có thể bạn đã mất tập trung vào những mục tiêu của mình vì vô tình bạn đã chưa vượt qua sự nghi ngờ bản thân ?
3. Mình đã có kế hoạch cụ thể nào chưa?
Vâng, bạn biết bạn muốn gì, nhưng bạn vẫn không biết phải làm gì để đạt được? Bạn cần có một sự huấn luyện chuyên môn hay nghệ thuật đặc biệt để có thể đạt được mục tiêu? Hay là một trình độ học vấn cao hơn? Bạn đã có một kế hoạch cho những việc phải làm để thực hiện mục tiêu cuả mình chưa? Những thứ rõ ràng hoặc không rõ ràng, bạn có cần chúng cho việc đat đến mục tiêu không?
Hãy bỏ một ít thời gian ngồi xuống và liệt kê tất cả những thứ bạn cần làm, hãy lập một kế hoạch. Cũng rất tốt nếu bạn chia nhỏ chúng thành những mục tiêu nhỏ và thực tế hơn và hãy thực hiện chúng.
4. Mình có đang trải sức quá nhiều?
Thỉnh thoảng, bạn nên thực hiện một mục tiêu hơn là cùng một lúc đổ sức cho quá nhiều mục tiêu. Thứ nhất, nếu thực hiện nhiều việc cùng một lúc sẽ gây nhiều trở ngai cho việc đạt được mục tiêu nhanh hơn. Lý do khác là bạn sẽ không thể tập trung hết sức lực cho một mục tiêu. Bạn sẽ phải mãi chạy theo và cố gắng đạt hết mục tiêu này đến mục tiêu khác, và đôi khi bạn sẽ chẳng đạt được gì. Hãy chia những mục tiêu theo thứ tự ưu tiên và hãy bắt đầu với những cái ưu tiên nhất hoặc thực tế nhất. Bằng cách này, bạn sẽ nhận thấy rằng bản thân mình làm được và đạt được nhiều cái hơn.
5. Mình có là người dễ bỏ cuộc không?
Đồng thời với việc tự hỏi xem liệu bạn có tin tưởng vào khả năng của bản thân hay không thì đây cũng là một câu hỏi quan trọng thứ hai bạn nên tự hỏi. Vâng, bạn đã thực hiện những bước để đạt đến mục tiêu, nhưng sau một vài thất bại, liệu bạn sẽ bỏ cuộc hay sẽ tiếp tục cố gắng? Bền bỉ và kiên nhẫn là chìa khoá đạt đến mục tiêu và thành công cuối cùng. Hãy luôn nhớ rằng có rất hiếm những người đạt được mục đích và thành công ngay từ những lần thử sức đầu tiên. Vì nếu ai cũng làm được vậy thì chẳng cần thiết phải xây dựng sự tự tin, tính bền bỉ và kiên nhẫn của bản thân mỗi người, phải không bạn?
Vì vậy, hãy tự hỏi 5 câu hỏi trên, hãy bắt đầu hành trình để đạt đến những mục tiêu của đời mình ngay từ hôm nay!
.png?alt=media&token=d831c26a-aa99-4aa6-8f4c-d616b3fee4d7)











Posts RSS