Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguoi ban nho. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguoi ban nho. Hiển thị tất cả bài đăng

Đội mưa nắng hướng đến tương lai.

Dù thiếu thốn cả tình cảm và vật chất, những cô cậu học trò nghèo vẫn không nguôi khát khao được học hành. Vì vậy những nhọc nhằn, nắng mưa với họ chỉ là chuyện thường ngày, trong hành trình thực hiện ước mơ.
Bán vé số nuôi tương lai
Buổi tối, Tuân tranh thủ thay mẹ đi bán vé số - Ảnh: Vân Anh
Cậu học trò 14 tuổi Lê Văn Tuân (lớp 9 Trường THCS An Phú, quận 2, TP.HCM) vừa nhỏ con vừa đen nhẻm. Ít ai biết cậu bé lê đôi dép cũ kỹ đã mòn đến gót len lỏi khắp mọi ngả đường bán vé số hằng ngày là một học sinh giỏi đang vất vả nuôi tương lai.

Tuân sống cùng mẹ và em trai. Hai anh em từ lúc biết đi rành đã cùng mẹ đi bán vé số. Đến khi Tuân vào lớp 1, không lo nổi hai đứa con nên mẹ đành gửi Tuân về quê cho cậu mợ ruột nuôi. Tuổi nhỏ nhưng Tuân đã ý thức được mọi chuyện.

Hằng ngày, ngoài giờ học Tuân phụ gia đình cậu mợ chăn bò, làm công việc nhà. Đến năm Tuân lên lớp 7, mẹ đưa Tuân trở vào TP.HCM học. Ở thành phố, em lại tiếp tục đi bán vé số. Khi tiếng trống trường điểm giờ tan học cũng là lúc Tuân bắt đầu cuộc mưu sinh. Số tiền ít ỏi từ làm thêm, Tuân để dành đóng tiền học thêm tiếng Anh và phụ mẹ đóng tiền phòng trọ.

Bà Nguyễn Thị Hiên - mẹ Tuân - luôn động viên hai anh em Tuân cố gắng học, sống tình nghĩa. Bà tâm sự: “Tôi đơn thân nuôi con lại thêm nghèo cái chữ nên chỉ biết đi bán vé số, gắng làm lụng cũng chỉ mong cuộc đời các con sáng sủa hơn. Nhìn con tuổi nhỏ đã phải theo mẹ kiếm sống, tôi xót xa lắm”.

Bà cho biết đã nhiều lần khuyên Tuân nghỉ làm nhưng em nhất quyết không chịu. Tuân nói mình là anh hai, phải phụ mẹ và lo cho em trai.

Nhiều năm liền Tuân đạt học sinh giỏi toàn diện, được xếp trong nhóm học lực giỏi nhất trường.

“Mỗi ngày đội nắng dầm mưa đi chào mời bán vé số, đi ngang qua những tòa biệt thự sang trọng em lại thấy chạnh lòng, nhưng cũng thêm quyết tâm vào đại học rồi trở thành thầy giáo dạy toán để thoát khỏi cuộc sống cơ cực, báo hiếu mẹ và chăm lo đầy đủ cho em trai” - cậu học trò nhỏ nói chắc nịch.

Nguồn Tuổi Trẻ Online

Bức thư đạt giải nhất cuộc thi viết thư UPU lần thứ 43

Giải nhất của cuộc thi năm nay thuộc về em Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8, trường THCS Chu Văn An (quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng). Một điểm khá thú vị, Phạm Phương Thảo là một học sinh lớp chuyên Toán.
Ngày 10-5, tại Hà Nội, Bộ TT&TT phối hợp với Bộ GD&ĐT, Bộ VH-TT&DL, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Tổng Công ty Bưu điện Việt Nam và Báo Thiếu niên Tiền phong tổ chức đã tổ chức lễ tổng kết và trao giải cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 43.
Với chủ đề “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào” tác giả Phương Thảo đã hóa thân vào cây vĩ cầm của cậu con út bà chủ. Từ bối cảnh chồng bà chủ bỏ nhà đi theo cô nghệ sỹ chơi violin nổi tiếng khiến bà căm thù âm nhạc, căm thù cả cây đàn nhưng cậu út lại có ước mơ chiếm lĩnh âm nhạc để xóa đi những mặc cảm trước đây.
Bạn Phạm Phương Thảo, tác giả bức thư giải Nhất quốc gia thi viết thư UPU 43

Bức thư của Phương Thảo được Ban giám khảo đánh giá là một bức thư rất xúc động, giàu lòng nhân ái và có tính chung, tính phổ quát cao.
Năm nay cuộc thi đã nhận được hơn 1,3 triệu bài dự thi, nhiều hơn gần 80.000 bài dự thi so với cuộc thi viết thư UPU 42, từ học sinh của 43 tỉnh, TP trên cả nước.
Đánh giá về chất lượng cuộc thi năm nay, ông Vũ Quang Vinh, Tổng biên tập Báo Thiếu niên Tiền phong, Phó trưởng Ban giám khảo quốc gia cuộc thi viết thư UPU 43, nhận định chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế năm nay được các giáo viên dạy văn và các em học sinh đánh giá là một đề bài hay. Qua cuộc thi UPU 43, các em thiếu nhi Việt Nam cũng đã cho thấy sự cảm thụ rất tinh tế, đặc biệt thể hiện rõ nhất là ở những bài đạt giải cao tại cuộc thi năm nay.
Sau năm vòng chấm, Ban tổ chức đã trao một giải nhất, ba giải nhì, năm giải ba, 30 giải khuyến khích. Ngoài ra, Ban tổ chức cũng trao ba giải phụ cho thí sinh nhỏ tuổi nhất, thí sinh dân tộc thiểu số và giải dành cho học sinh khuyết tật.
Bức thư đạt giải Nhất quốc gia sẽ được dịch sang tiếng Pháp và được Ban tổ chức gửi tới Văn phòng UPU tại Thụy Sỹ vào ngày 25/4/2014 để đại diện thiếu nhi Việt Nam dự cuộc thi viết thư quốc tế UPU 43.
Đây là cuộc thi lần thứ 24 được tổ chức ở Việt Nam.

Xin giới thiệu bức thư của Phương Thảo, đạt giải nhất cuộc thi

Ngày 17 tháng 1 năm 2014
Kính gửi bà!
Tôi là cây vĩ cầm nhỏ của cậu Vĩ Phong - con trai út của bà. Những ngày tháng vừa qua quả là những ngày tháng căng thẳng và vô cùng đau khổ của gia đình bà. Tôi xin chia buồn. Nhưng xin bà, bà đừng làm mất đi niềm đam mê âm nhạc của cậu con trai bé bỏng.
Là một cây đàn ngày ngày được để gọn ghẽ nơi góc phòng, tôi được chứng kiến sự tình đang diễn ra trong gia đình bà. Chồng bà đã bỏ đi theo cô nghệ sĩ chơi violin nổi tiếng khiến bà buồn bã và trở nên ghét violin, ghét cái gọi là âm nhạc. Vì vậy mà bà nỡ vô tình phá hỏng ước mơ âm nhạc của cậu con trai để cậu lại trở về sống lầm lũi như trước ư?
Cậu chủ bị mù từ nhỏ. Cậu đã nhiều lần tâm sự với tôi về cuộc sống xưa kia. Khi chưa có tôi, cậu lặng lẽ, cô đơn biết bao! Không bạn bè, không vui chơi, không dám bước chân ra khỏi nhà khi không có ba mẹ… Cậu mặc cảm, tự ti, luôn dựa dẫm vào người khác. Cho đến một ngày, vô tình nghe thấy tiếng đàn violin bên tai, cậu khao khát có một cây đàn. Nhiều lần như vậy, chẳng biết từ đâu, niềm đam mê âm nhạc đã trỗi dậy trong tâm hồn nhỏ bé của cậu. Từ khi tôi đến với cậu, mọi thứ đã đổi thay hoàn toàn. Âm nhạc với cậu là từ đôi tai, nhưng hơn cả là từ trái tim. Cậu đã học chơi đàn với đôi mắt mù lòa và niềm khâm phục của cô giáo dạy nhạc. Từng đầu ngón tay khẽ lướt gậy qua khung đàn, cậu đã cảm nhận âm nhạc bằng tình yêu, niềm say mê. Cậu quá yêu âm nhạc!
Và rồi, bà biết đấy, cậu chủ đã mở lòng với cuộc sống. Cậu đòi đi học, đòi đi chơi, đòi được giao lưu, tiếp xúc với mọi người. Một phần cậu muốn khoe mình biết chơi đàn, và một phần là do sự tác động của âm nhạc với tâm hồn cậu. Âm nhạc ư? Nó không chỉ là thứ sinh ra để giải trí, mà còn làm thay đổi cuộc sống của cả một con người. Chính tôi - thứ nhạc cụ đại diện cho âm nhạc đã biến một cậu bé lầm lũi trở thành người có ước mơ, hoài bão. Bà có biết cậu đã ước mơ trở thành một nghệ sĩ chơi violin tài ba không?
Vậy là bà đã hiểu sự lay động của âm nhạc tới mỗi con người như thế nào. Cậu con trai bé nhỏ của bà là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Tâm hồn cậu trong sáng hơn, lạc quan hơn, cậu sống có mục đích hơn. Cậu muốn đi học, muốn được chơi với bạn bè, có nhiều bạn bè yêu mến. Cậu đã vứt hết cái mặc cảm của cuộc đời đen tối trước kia. Ấy là khi âm nhạc lên ngôi. Âm nhạc quá quan trọng, quá cần thiết với cậu. Nó mang đến một chân trời mới, một thế giới mới - thế giới của ánh sáng, của những thăng hoa mà cậu đã nhìn thấy không phải bằng đôi mắt. Tương lai đang đến, thử tưởng tượng một cậu bé có cái tên Vĩ Phong kiêu hãnh đứng trên sân khấu, mải miết theo những nốt nhạc cao vút và rong ruổi cùng sự tán thưởng của khán giả - thứ mà bà không mang đến được, ba cậu cũng không mang đến được.
Đó chẳng phải là một điều kì diệu ư?
Và bà chẳng phải sẽ rất hạnh phúc và tự hào ư?
Vậy mà tại sao bà nỡ cấm con trai mình chơi nhạc vì một lẽ quá ư là cá nhân. Nhưng bà có biết, mỗi khi bà ra khỏi nhà là cậu chủ vẫn lén lôi tôi ra, kéo lên những nốt nhạc bình yên, thả hồn mình vào những giai điệu trong veo. Để rồi mỗi lần bà về, cậu cuống lên vứt tôi vào xó, như những gì bà đã làm với tôi - đập tôi không thương tiếc để bà không phát hiện. Sau mỗi lần ném tôi như vậy, cậu lại sà vào chỗ tôi, ôm tôi trong lòng, thổn thức với những tiếng nấc trong đau đớn. Còn tôi, sau những trận bầm dập bởi bụi bặm, vì tình thương, sự nâng niu, trân trọng của cậu chủ, tôi vẫn sống như hôm nay.
Bà chủ đáng kính! Chẳng nhẽ bà muốn cuộc sống của con trai mình trở về sự lầm lũi ngày xưa sao? Chẳng nhẽ bà muốn cậu bé đầy khát khao và ước mơ kia phải từ giã âm nhạc, từ bỏ những tiếng đàn đã làm cho cậu tự tin như ngày hôm nay sao? Bà thật vô tâm và độc ác quá! Âm nhạc một khi đã là cuộc sống của con người thì khó có thể kéo nó ra khỏi họ.
Vì vậy, tôi mong bà sau khi đọc bức thư này, hãy gạt đi những nỗi buồn cá nhân mà nghĩ về con trai mình, về tương lai tươi sáng mà cậu đang hướng đến. Tôi rất mong có một sự thay đổi tốt đẹp.
Từ căn phòng của cậu chủ.
Cây Violin

Nguồn Báo Pháp luật online

Lê Đình Vân Khương - Lớp 9A trường THCS An Phú
Không bao giờ hài lòng về bản thân

1.Học giỏi nhờ thi trượt.
Mặc dù sở hữu bản thành tích thuộc loại “khủng” so với tuổi: giải nhì Quận năm lớp 8, giải nhất quận và nhất Thành phố năm lớp 9 ( tất cả đều là giải thưởng về môn Tiếng Anh), giải ba cuộc thi hùng biện do trường Cambridge tổ chức cho 25 tỉnh thành phía Nam, nhưng Vân Khương vẫn luôn ấn tượng với kỳ thi đầu tiên : kỳ thi tuyển vào lớp 6 chuyên Anh của trường Trần Đại Nghĩa. Lúc đó chưa chuẩn bị kỹ càng nên cô bạn trượt ngay lần thử sức đầu tiên. “ Em buồn mất mấy ngày, nhưng cũng cảm ơn lần đó mà em biết mình đang ở đâu, và tiếp tục cố gắng để vươn lên…”. Sau đó cô bạn may mắn được Thầy Vương Kỳ Thoại, chính thầy là người đã động viên, khơi dậy niềm vui thích tiếng Anh bên trong Vân Khương và theo sát cô học trò cưng cho đến ngày hôm nay.
2.Cô bạn đa tài.
Vân Khương bén duyên với tiếng Anh từ hồi 6 tuổi khi thi đậu vào lớp tiếng Anh tăng cường đầu tiên của trường. Suốt mấy năm “lảm bạn” với môn Anh Văn cộng thêm động lực mạnh mẽ sau lần thi trượt đó đã góp phần tạo nên thành công ngày hôm nay của cô bạn 9X. Năm lớp 7, Vân Khương đã được đặt cách thi Học sinh giỏi cùng các anh chị lớp 8,9 trong quận và bất ngờ mang về thành tích đáng nể: xếp hạng 6. Bạn bè nể phục sát đất, nhưng Vân Khương vẫn không hài lòng: “nếu mình cố gắng thêm một chút thì sẽ lọt vào top 5, ba mẹ, thầy cô và bạn bè sẽ càng vui hơn nữa.”

Bạn bè ai cũng đồng ý rằng Vân Khương rất đa tài vì không chỉ giỏi môn tiếng Anh, cô bạn còn giỏi đều hầu hết các môn, đặc biệt là môn Văn, Toán…Thể dục. Vân Khương bật mí:” Em đã từng làm cầu thủ bóng đá thi đấu chung với các bạn nam đấy!” Ngoài ra bạn còn tham gia tốt các hoạt động Đội tại trường. Thời gian rảnh Vân Khương hay đọc sách, tham gia CLB Nhiếp ảnh của quận. Cô bạn rất thích được ghi lại những khỏanh khắc, khung cảnh đặc biệt của Quận 2. Vân Khương thổ lộ: “Do cách trung tâm thành phố bởi con sông mà quận 2 có vẻ đẹp rất đặc biệt, hiện đại nhưng yên bình và thơ mộng, không đâu có được!”
3.Vươn ra biển lớn.
Cô Lê Quý Châu, mẹ Vân Khương chia sẽ: “ Gia đình cô rất coi trọng việc học hành của con cái, dù bận và khó khăn thế nào cũng phải sắp xếp để Vân Khương có điều kiện học tập tốt nhất. Nhưng cả ba và mẹ đều chú ý nuôi dạy Vân Khương trở thành người con ngoan, công dân tốt cho xã hội chứ không chỉ giỏi về văn hóa”. Có lẽ chính nhờ sự giáo dục như vậy mà Vân Khương luôn có ý thức vươn lên không ngừng trong cuộc sống. Vừa đậu “cú đúp” 2 trường danh tiếng : trường THPT chuyên Lê Hồng Phong và trường Phổ thông Năng Khiếu, cô bạn luôn tự nhủ: “Học cấp 3 ở thành phố giống như hành trình vươn ra biển lớn, vì sẽ được học tập với những học sinh tài giỏi từ mọi vùng miền”. Cô bạn đang tích cực học hỏi và nâng cao kỹ năng để quyết tâm giành suốt học bổng du học vào năm lớp 11.

Cùng chúc cho cô bạn nhiều hoài bảo Lê Đình Vân Khương sớm thực hiện ước mơ của mình nhé!

Liên Đội An Phú

Nam sinh TPHCM đoạt giải nhất cuộc thi viết thư UPU

Bức thư của em Huỳnh Minh Hiếu (lớp 8/1, trường THCS Hoa Lư, Quận 9, TP HCM) đã được gửi nguyên văn và kèm theo bản dịch tiếng Pháp sang Thụy Sĩ tham dự cuộc thi cuộc thi viết thư quốc tế (UPU) lần thứ 40.

Hưởng ứng Năm Quốc tế về rừng của Liên Hợp Quốc, Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) đã chọn đề tài cuộc thi UPU năm 2011 là: “Hãy tưởng tượng mình là một cây sống trong khu rừng. Em hãy viết thư cho một người nào đó để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng”. Cuộc thi được phát động trong nước từ ngày 15/10/2010-8/3/2011.

Vào ngày 18/5, Bộ Thông tin - Truyền thông tổ chức tổng kết cuộc thi viết thư quốc tế (UPU) lần thứ 40 - Việt Nam 2011. Ông Vũ Quang Vinh, Phó trưởng Ban tổ chức cuộc thi cho biết: Các bài của học sinh tham dự cuộc thi năm nay đều có nội dung phong phú, thiết thực và giàu ý tưởng đối với vấn đề bảo vệ môi trường nói chung và bảo vệ rừng nói riêng.
Học sinh Huỳnh Minh Hiếu đoạt giải Nhất quốc gia cuộc thi UPU lần thứ 40.

Bức thư đoạt giải Nhất quốc gia của học sinh Huỳnh Minh Hiếu (lớp 8/1, trường THCS Hoa Lư, Quận 9, TP HCM) đã được các thành viên Ban giám khảo đánh giá cao. Bài viết khá hồn nhiên, có nhiều ý tưởng độc đáo, tác giả đã hóa thân thành cây Tùng gửi thư cho ngài Sepp Blatter, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá thế giới (FIFA), hy vọng với môn thể thao vua, có đông đảo fan hâm mộ thì việc tuyên truyền bảo vệ rừng sẽ có sức cuốn hút và được nhiều người hưởng ứng.

Bức thư của Huỳnh Minh Hiếu đã được Ban tổ chức gửi nguyên văn và kèm theo bản dịch tiếng Pháp cho Văn phòng Quốc tế Liên minh Bưu chính Thế giới tại Bern, Thụy Sĩ để tham dự cuộc thi UPU lần thứ 40. Ban tổ chức hy vọng, sau giải Nhất quốc tế của em Hồ Thị Hiếu Hiền trong cuộc thi UPU lần thứ 39, học sinh Việt Nam sẽ tiếp tục đoạt giải cao quốc tế.

Cuộc thi UPU lần thứ 40 đã nhận được 956.446 bài dự thi của các em học sinh (từ 15 tuổi trở xuống). Ban Giám khảo đã chọn ra 39 bài xuất sắc nhất để trao giải quốc gia gồm: 1 giải Nhất; 3 giải Nhì, 5 giải Ba , 30 giải Khuyến khích. Ngoài ra, Ban tổ chức còn trao 3 giải phụ: Giải dành cho học sinh nhỏ tuổi nhất, giải dành cho học sinh dân tộc thiểu số và giải dành cho học sinh khuyết tật và 7 giải tập thể cho các trường có các em đoạt giải chính thức (Nhất, Nhì, Ba); 10 giải tập thể cho các đơn vị có phong trào tốt và đoạt nhiều giải của cuộc thi.
Các em đoạt giải Nhất, Nhì, Ba được công nhận là học sinh Giỏi quốc gia môn Văn tương ứng và được Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu “Tuổi trẻ sáng tạo”.

Bài dự thi của Huỳnh Minh Hiếu
Rừng Amazon, ngày 16-2-2011

Kính gửi ngài Josehp Sepp Blatter kính mến!

Tôi cũng khá lo lắng khi viết bức thư này cho vị Chủ tịch FIFA. Tôi biết rằng, ngài rất bận rộn với một núi công việc, nhưng xin ngài hãy dành chút ít thời gian để đọc bức thư của tôi như ngài đang đọc bức thư của người hâm mộ môn thể thao vua.

Tôi là cây Tùng 500 tuổi sống trong đại gia đình Amazon. Tôi biết đến ngài và môn bóng đá nhờ nghe cô Gió kể lại rằng đất nước tôi đang sinh sống sắp tổ chức World Cup. Tôi lại càng háo hức nhưng cũng buồn thay.

Ngài hiểu tại sao không? Đơn giản, từ những sự kiện gần đây tôi mới nhận ra rằng: “Bảo vệ rừng cũng giống như một trận chung kết bóng đá: Một là thắng, hai là bại!”. Ngài không cười vì những điều tôi nói chứ?

Vài trăm năm trước đây, khi các nhà khoa học phương Tây và Bắc Mỹ đến khai phá vùng đất Nam Mỹ trù phú này, trong tay họ là biết bao dụng cụ kỳ lạ mà tôi chưa hề biết đến: La bàn, ống nhòm, súng săn… và có cả những cuốn sách dày cộm toàn là chữ với những hình vẽ hoa lá cây cối. Đôi khi họ còn kẹp những chiếc lá bên đường vào trang sách. Thật thú vị! Chắc họ là những nhà sinh vật học. Nghe mẹ tôi kể lại, xưa kia con người rất ít.

Thỉnh thoảng mới bắt gặp họ đi lang thang trong rừng, mặc khố lá, vũ khí toàn những giáo mác, dao rựa thô sơ… Họ đến đây chỉ để tìm củi khô, vài con thú nhỏ, ít rau rừng. Họ chẳng làm gì hại đến chúng tôi cả, thậm chí, họ còn tôn thờ rừng như một vị thánh, người mẹ cung cấp cho họ tất cả mọi nhu yếu phẩm cần thiết. Nhưng, con người phát triển nhanh thật.

Họ thay đổi thế giới một cách chóng mặt. Nghe cô Gió kể lại, những bản làng trước kia nay đã trở thành những đô thị sầm uất. Các vùng đất hoang vu mà không ai biết tới nay đã mọc lên các khu công nghiệp đồ sộ, nhả khói ngút trời.

Càng kể, tôi càng thấy thất vọng. Hàng triệu năm trước đây, con người vẫn chỉ là một loài vượn bình thường nếu như không có cây cối chúng tôi làm nhà cho họ ở, cung cấp ôxi cho sự sống, cho vạn vật trên trái đất, thử hỏi cái tên mà con người đặt cho hành tinh của mình là “hành tinh xanh” có tồn tại hay không?

Chúng tôi không tự đề cao chính mình mà giá trị, lợi ích của chúng tôi hoàn toàn là sự thật. Chẳng nói đâu xa, rừng Amazon mỗi năm thải ra hàng triệu tỉ mét khối ôxi cung cấp cho sự sống. Là cánh rừng lớn nhất thế giới, hàng năm chúng tôi bảo vệ không cho sự xói mòn đất, duy trì nguồn nước, ngăn chặn những tác hại do lũ lụt, hạn hán gây ra.

Hiện nay, chúng tôi đang là quê hương của khoảng 2,5 triệu loài côn trùng, hàng chục nghìn loài thực vật và khoảng 2 nghìn loài chim thú. Chỉ mỗi ngôi nhà chúng tôi mà đã tạo ra biết bao nhiêu lợi ích.

Tôi nói, ngài đừng buồn, nhưng rừng đã và đang bị phá hủy dần dần. Một phần là do đồng tiền kinh tế, lợi nhuận. Một phần là do sự thiếu hiểu biết của con người mà nên: đốt rừng làm nương rẫy, chăn nuôi gia súc. Cứ mỗi năm, ngôi nhà của chúng tôi bị cắt mất một phần diện tích từ 415.000km2 đến 587.000km2.

Trước kia, xung quanh tôi toàn là cây cỏ, muôn loài, bầu trời, mặt đất… thì giờ đây, tôi có thể nhìn được phía xa xa là các nhà máy, xí nghiệp, đồn điền mọc lên như nấm. Ngài biết hiệu ứng Domino chứ? Giả sử rừng không tồn tại, vạn vật thiếu ôxi; Đất không còn tồn tại, vạn vật chìm trong biển nước.

65 triệu năm trước, một mảnh thiên thạch khổng lồ đã làm tuyệt chủng nhiều loài động vật, trong đó có khủng long. Còn giờ đây, mẹ Trái đất đang phải từ từ chấp nhận ngày tận thế không phải do thiên thạch hay biến cố gì khác ngoài vũ trụ mà là do những đứa con “thần đồng” tạo hóa đã sinh ra.

Con người đã phải nhắc đến và đau đầu vì cụm từ “biến đổi khí hậu” do chính mình viết nên, gây nên hiện tượng Elnino, làm thủng tầng ozon, hiệu ứng nhà kính làm Trái Đất nóng dần lên, băng hai cực tan chảy. Con người đang từng bước đi ngược với quy luật của tạo hóa.

Không thể tin được khi con sông Amazon lại cạn khô với mực nước thấp kỷ lục. Hàng trăm vụ cháy rừng ở Nga, Australia và nhiều quốc gia khác. Sóng thần, bão tố luôn ập đến các vùng ven biển bất cứ lúc nào. Dự đoán mực nước biển sẽ dần tăng thêm 1 mét vào năm 2050… Thật kinh khủng!

Nãy giờ, tôi cứ bàn về vấn đề môi trường chắc cũng làm ngài có chút gì đó lo sợ. Thôi thì ta hãy chuyển sang vấn đề bóng đá - sở trường của ngài. Cũng như tôi đã nói với ngài ngay từ đầu: Bảo vệ rừng - một trận thi đấu sinh tử. Cũng rất đơn giản, con người đã và đang chọn những mặt sân béo bở như rừng để đá trái bóng lợi nhuận qua đó.

Quả bóng ấy đi đến đâu, con người sẽ vơ vét cạn kiệt nguồn tài nguyên phong phú ở đó. Khi những cánh rừng đã chết, con người sẽ tiếp tục đá trái bóng đó ở các mặt sân khác như biển, lòng đất… Họ sẽ hạ gục tất cả hàng phòng thủ tự nhiên để tạo một cú ghi bàn tuyệt đẹp. Họ sẽ không ngờ, pha làm bàn ấy là cái chết cho chính họ. Nếu họ biết “chơi” một cách hợp lý và tái tạo “mặt sân”, họ sẽ luôn được chơi tự do, thoải mái mà không sợ “đá phản lưới nhà”.

Hy vọng rằng, những điều tôi đã nói, ngài đã ghi nhớ. Bóng đá là môn thể thao vua, nó khiến cho mọi người trên hành tinh này say mê theo từng đường bóng. Tại sao ngài lại không dùng bóng đá để truyền đi thông điệp bảo vệ rừng nói riêng và bảo vệ môi trường nói chung.

Vì sao ngài không cùng hội đồng FIFA tổ chức một cuộc họp để mạnh dạn đưa ra quyết định: Quốc gia nào thực hiện tốt việc bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sẽ được đăng cai tổ chức World Cup. Ngài và các cộng sự có thể khuyến khích các đội tuyển quốc gia, các câu lạc bộ thay đổi màu áo, logo mang thông điệp bảo vệ rừng. Các fan hâm mộ thường yêu thích và làm theo thần tượng của mình. Thế nên, các ngài có thể vận động mỗi cầu thủ trở thành một đại sứ thiện chí trong việc giữ gìn màu xanh của rừng.

Chưa muộn để vẽ lại màu xanh cho Trái Đất từ những việc làm nhỏ cho đến những hội nghị lớn. Với tư cách là một fan hâm mộ bóng đá, tôi khuyên các bạn bảo vệ rừng chính là bảo vệ môn thể thao vua. Còn với tư cách là một người con của mẹ Thiên Nhiên, các bạn hãy nhớ: “Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta!”.

Một fan hâm mộ bóng đá

CÂY TÙNG
Nguồn tổng hợp Internet

"Chat" với giải nhất UPU quốc gia 2011.

Vào những ngày này, nhiều sự chú ý đang hướng về bạn Huỳnh Minh Hiếu, học sinh lớp 8/1 Trường THCS Hoa Lư, Q.9, TP.HCM - người đạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU 40 năm 2011 và sẽ là đại diện của Việt Nam dự thi viết thư UPU quốc tế 2011.

Mời bạn đọc theo dõi cuộc trò chuyện của Tuổi Trẻ Online với Huỳnh Minh Hiếu.
Huỳnh Minh Hiếu, học sinh lớp 8/1 Trường THCS Hoa Lư, Q.9, TP.HCM - và mẹ. Thời gian rảnh, Minh Hiếu thích đọc những mẩu chuyện cười trên báo rồi kể cho mẹ nghe.

* Đề thi năm nay là "Hãy tưởng tượng mình là một cây đang sống trong khu rừng. Em hãy viết thư cho một người nào đó, để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng". Tại sao bạn chọn đóng vai Cây tùng 500 tuổi ở rừng Amazon viết thư gửi ông Josehp Sepp Blatter - chủ tịch FIFA?

- Quả thật, mình không nghĩ sẽ đạt giải nhất quốc gia nên rất vui và bất ngờ. Mình đã chuẩn bị ý tưởng cho bài dự thi viết thư UPU từ rất lâu. Mình yêu thích bóng đá nên năm ngoái có theo dõi World Cup ở Nam Phi và rất nhớ tên ông Josehp Sepp Blatter - chủ tịch FIFA. Mình nghĩ đá bóng thì trên sân cỏ, mà cỏ thì liên quan đến thiên nhiên, đến rừng. Có rất nhiều người yêu thích môn thể thao này như mình. Và mình nghĩ, một người nổi tiếng như ông Josehp Sepp Blatter có thể dùng bóng đá để truyền đi những thông điệp bảo vệ môi trường.
Cậu bạn Huỳnh Minh Hiếu, học sinh lớp 8/1 Trường THCS Hoa Lư, Q.9, TP.HCM - có nụ cười rất dễ thương.

* Bài thi của bạn đề cập đến nhiều dữ liệu về địa lý, lịch sử, môi trường... Bạn tìm kiếm những dữ liệu ấy từ những nguồn nào?

- Mình có một chiếc laptop do anh trai cho. Khi có ý tưởng cho bài viết, mình đã lên internet tìm những thông tin như mảnh thiên thạch khổng lồ đã làm tuyệt chủng nhiều loài động vật, trong đó có khủng long cách đây 65 triệu năm, về rừng Amazon, hiện tượng Elnino... . Khi có đầy đủ thông tin, mình viết liền một mạch suốt 3 tiếng đồng hồ thì xong bài viết.

* Ngoài các giải pháp bảo vệ rừng bạn đưa ra trong bài viết như quốc gia nào thực hiện tốt việc bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sẽ được đăng cai tổ chức World Cup, cho cầu thu mặc áo mang thông điệp bảo vệ rừng, mỗi cầu thủ là một đại sứ thiện chí bảo vệ rừng...; bạn còn ý tưởng nào bảo vệ rừng nữa không?

- Mình còn vài ý tưởng, có thể hơi ngồ ngộ một chút như: giao nhiệm vụ bảo vệ rừng cho những phạm nhân phạm tội phá rừng, lập một trạm bắn tỉa gây mê để bắn những ai săn bắn thú rừng, chặt cây trái phép...

* Còn trong vấn đề bảo vệ môi trường nói chung, hằng ngày bạn đang làm gì để góp phần bảo vệ môi trường?

- Mình không xả rác bừa bãi, tự tắt và nhắc mẹ tắt các thiết bị điện không cần thiết, khi đang đánh răng thì không xả nước...

* Bức thư của bạn sẽ đại diện Việt Nam dự thị cuộc thi viết thư UPU quốc tế. Năm ngoái, Hồ Thị Hiếu Hiền (Đà Nẵng) đã đạt giải nhất quốc tế. Bạn có đang hi vọng đạt thành tích này?

- Mình có đọc được bài dự thi của bạn Hồ Thị Hiếu Hiền. Thật lòng, mình nghĩ đạt giải khuyến khích là mình đã rất vui rồi.

* Ngoài giờ học, bạn thích thư giãn thế nào?

- Mình thích chơi cầu lông, đọc truyện tranh, đọc báo, đặc biệt là báo Tuổi Trẻ Cười vì có nhiều mẫu chuyện cười rất hay. Mình cũng hay kể cho mẹ nghe những mẫu chuyện mình đọc được.

* Ước mơ nghề nghiệp của bạn là gì, có liên quan đến chuyện văn chương không?

- Thần tượng của mình là Bill Gates và mình mơ ước trở thành một lập trình viên thật giỏi.

* Cảm ơn bạn vì cuộc trò chuyện này!

Cuộc thi quốc gia viết thư UPU 40 năm 2011 do Bộ Thông tin - Truyền thông; Tập đoàn Bưu chính - Viễn thông Việt Nam/ Tổng công ty Bưu chính Việt Nam; Bộ Giáo dục và Đào tạo; Bộ Y tế, TƯ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và báo Thiếu Niên Tiền Phong phối hợp tổ chức. Lễ tổng kết và trao giải quốc gia dự kiến diễn ra vào ngày 18-5-2011.

Huỳnh Minh Hiếu là học sinh giỏi nhiều năm liền, học tốt cả hai môn toán - văn, đỗ danh hiệu “Trạng nguyên” trong cuộc thi kiến thức “Trạng nguyên Nguyễn Hiền” do báo Thiếu Niên Tiền Phong tổ chức tại TP.HCM năm 2010 và đỗ danh hiệu “Thám hoa” trong vòng chung kết toàn quốc cuộc thi này.
Nguồn Tuổi trẻ Online

Việt Nam đoạt giải Nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU

Hôm qua 7.9, tin từ Sở GD-ĐT TP Đà Nẵng và Ban tổ chức cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 năm 2010 của VN, bức thư của em Hồ Thị Hiếu Hiền (trường THCS Tây Sơn, TP Đà Nẵng) gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu sau khi đoạt được giải nhất tại VN, đã tiếp tục đoạt giải nhất cuộc thi viết thư UPU quốc tế.

Đây là lần đầu tiên học sinh Việt Nam giành được giải Nhất quốc tế cuộc thi viết thư UPU sau 20 năm Việt Nam tham gia cuộc thi này.

Chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế UPU 39-2010 là:“Hãy viết thư cho một người nào đó, để nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng”. (Write a letter to someone to explain why it is important to talk about AIDS and to protect yourself against it).

Bức thư đoạt giải Nhất quốc gia và giải Nhất quốc tế của em Hồ Thí Hiếu Hiền là bức thư gửi tới đạo diễn Trương Nghệ Mưu, một đạo diễn nổi tiếng Trung Quốc và thế giới với mong muốn có những tác phẩm điện ảnh thật hay về chủ đề HIV/AIDS, qua đó mọi người sẽ hiểu rõ hơn về sự nguy hiểm của AIDS để phòng tránh một cách có hiệu quả, đồng thời giúp thức tỉnh những người còn thơ ơ với căn bệnh thế kỷ này.

Với việc giành giải Nhất quốc tế cuộc thi viết thư UPU 2010, em Hồ Thị Hiếu Hiền sẽ được Liên minh Bưu chính Thế giới mời sang nhận giải tại trụ sở chính của UPU tại Bern, Thụy Sỹ, cùng với đó Hiếu Hiền sẽ được Ban Tổ chức cuộc thi viết thư cấp quốc gia trao tặng phần thưởng trị giá 30 triệu đồng dành cho thí sinh đoạt giải Nhất quốc tế và được tặng thưởng Bằng khen của Bộ GD-ĐT.

Cuộc thi viết thư quốc tế do Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) tổ chức hàng năm nhằm góp phần phát triển khả năng viết văn và sự phong phú trong tư duy sáng tạo của các em thiếu nhi; tạo điều kiện thắt chặt tình hữu nghị giữa các dân tộc trong thế hệ trẻ, đồng thời giúp các em hiểu thêm về vai trò của ngành bưu chính trong cuộc sống và phát triển xã hội.

Xin trân trọng đăng tải giới thiệu đến bạn đọc toàn văn bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu của Hiếu Hiền:

Đạo diễn Trương Nghệ Mưu kính mến!

Khi gửi lá thư này đi, cháu cứ mong từng ngày nó sớm đến được tay ông. Rồi cháu lại lo rằng khi nhìn thấy địa chỉ lạ hoắc: “Người gửi: Hồ Thị Hiếu Hiền - Việt Nam” không biết ông có giở thư ra đọc hay không? Ông ơi! Cháu mong ông bớt chút thì giờ vàng ngọc để lắng nghe tâm sự của cháu, biết đâu ông sẽ thấy trong đó một điều gì lớn lao hơn tình cảm thông thường của người hâm mộ dành cho thần tượng.

Thưa ông, cháu mới có ý định viết thư cho ông sau khi trường cháu phát động Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 39 về đề tài phòng chống căn bệnh AIDS. Để cho bài viết của mình có cơ sở thực tế, cháu đã đi tìm hiểu một số đối tượng xem mọi người hiểu biết và phòng chống AIDS như thế nào.

Đầu tiên, cháu hỏi bà, bà cháu bảo: “Bà sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa biết mặt mũi con “Ết” nó thế nào. Bà nghe nói nó ở trong người những kẻ sống buông thả chẳng ra gì. Cháu đừng đến gần họ kẻo con “Ết” nó dính vào người.” - Ôi, bà cháu chẳng hiểu gì về AIDS cả, ông nhỉ?

Khi nghe cháu hỏi, cả bố mẹ cháu đều cho rằng: “AIDS là căn bệnh suy giảm hệ miễn dịch ở cơ thể người do vi rút HIV gây ra. Bệnh này rất nguy hiểm vì hiện chưa có thuốc chữa khỏi. Con phải tuyệt đối tránh xa các tệ nạn như nghiện hút, tình dục bừa bãi thì mới bảo vệ được mình.” Mẹ cháu còn dặn đi dặn lại: “Nếu ở lớp có bạn nào bị nhiễm HIV thì con phải nói ngay để bố mẹ xin chuyển trường, chuyển lớp cho con.” - Bố mẹ cháu là công chức mà cũng còn kì thị với người có H đấy.

Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS chứ nếu có, em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ở nhà luôn.” - Thật buồn cười, em lại tưởng AIDS cũng giống H1N1.

Đi đường, cháu có hỏi cô công nhân đang quét rác, cô liền chỉ tay vào mấy cái vỏ ống tiêm nằm lăn lóc bên vệ đường: ”Kia kìa, vi-rút HIV chứa trong những ống tiêm đó cháu!” - Hiểu biết của cô công nhân cũng chưa thật đầy đủ phải không ông?

Đến lúc vào nhà hàng ăn uống, cháu lại gợi chuyện ông chủ. Ông ta nhanh nhảu: “ Si-đa à? Cứ nhìn người nào ốm yếu, đi đứng dặt dẹo, trên người nổi nhiều mụn nhọt là đích thị rồi! Cháu đừng lo, ông không bao giờ để cho họ vào ăn uống làm lây bệnh cho khách.” - Trời, thật tội nghiệp cho những ai không có H nhưng lại có vẻ bề ngoài giống như ông ấy tả. Ông ấy đâu biết rằng HIV không hề lây qua đường ăn uống hay giao tiếp thông thường và hiện nay chúng ta đang sống chung với AIDS.

Khi đến lớp, cháu cũng trao đổi với các bạn nhưng nhiều bạn lại tỏ ra rất thờ ơ, cho rằng việc phòng chống HIV/AIDS là việc của các cơ quan y tế, lớp mình có ai bị AIDS đâu mà lo! - Thái độ của các bạn cháu cứ bàng quan như thế chả trách mỗi ngày có tới một ngàn trẻ em dưới mười lăm tuổi bị nhiễm HIV.

Cháu còn điều tra thêm một số trường hợp nữa nhưng hầu hết ai cũng rất lơ là. Cháu thực sự lo ngại trước thực trạng này và muốn viết một bức thư kêu gọi mọi người hãy nâng cao nhận thức, thay đổi hành vi để phòng chống được căn bệnh này. Thế nhưng đã mấy hôm nay, cháu ngồi nghĩ mãi mà không biết viết thế nào, đành gác bút ra xem ti vi. Lúc này trên kênh truyền hình đang chiếu bộ phim “Hoàng Kim Giáp” do ông đạo diễn. Bộ phim hay quá! Thảo nào, cháu thấy người ta ca ngợi ông rất nhiều trên mạng. Bằng một loạt phim nổi tiếng thế giới như: Cao lương đỏ, Phải sống, Cúc Đậu, Đèn lồng đỏ treo cao, Thập diện mai phục, Hoàng Kim Giáp…, ông đã chinh phục được trái tim của tất cả mọi người.

Đột nhiên, một ý nghĩ vụt lóe lên trong cháu: ước gì cháu cũng có tài làm phim như ông nhỉ? Cháu sẽ xây dựng ngay những tác phẩm điện ảnh thật hay về đề tài HIV/AIDS để thức tỉnh loài người. Ông ạ, bộ phim đầu tay của cháu sẽ là câu chuyện đầy cảm động về một mối tình lãng mạn và bi ai: chàng và nàng yêu nhau tha thiết song cuối cùng vẫn không lấy được nhau chỉ vì một trong hai người có H. Tiếp đến là bộ phim có tên “Phải chết” cũng sẽ nổi tiếng không kém gì bộ phim “Phải sống” của ông. Qua phim, cháu muốn gửi gắm một thông điệp: con người ta không muốn chết sớm mà phải chết, vì không ngờ Thần Chết lại luôn phục sẵn trong các hành vi nguy cơ cao như tình dục không an toàn và sử dụng bơm kim tiêm chung... Hầu hết phim do cháu sản xuất đều lấy cảm hứng từ những cảnh đời rất thực và nhân vật chính là những nạn nhân đáng thương của AIDS. Đó là một vị công chức suốt đời phấn đấu, giữ gìn thế mà chỉ một phút ham vui đã đánh mất đi tất cả. Một nhân viên y tế bao ngày làm việc nghiêm túc, chỉ một chút lơ là đã vô tình lây nhiễm HIV. Một người lao động vất vả cả đời mới gây dựng nên một mái ấm gia đình nhưng đến cuối đời phải chết trong cô đơn, ghẻ lạnh. Những thanh thiếu niên đang tràn trề nhựa sống, một ngày kia lại trở nên thân tàn ma dại vì lỡ đua đòi hút chích, dùng chung bơm kim tiêm với người có H. Có em bé thơ ngây đôi mắt trong veo nhưng cha mẹ em đã sớm qua đời vì AIDS, còn em thì không biết lúc nào Thần Chết tới mang đi. Lại có cả những cô gái khi biết mình có H đã tính chuyện trả thù đời, gieo rắc cái chết cho bao người khác.

Chao ơi, bao nhiêu con người là bấy nhiêu số phận. Tất cả những yêu thương, đau xót, bạc bẽo, dại khờ cùng những hiểu biết cặn kẽ về cách thức phòng tránh AIDS sẽ được cháu chuyển tải vào phim một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cháu hi vọng, với sức ám ảnh đặc biệt, những bộ phim này sẽ vào trong đốt lửa lòng người, xoa dịu nỗi đau, xóa đi mặc cảm và thức tỉnh lương tri của những người còn thờ ơ trước căn bệnh này.

Nhưng ông ạ, cháu thì “lực bất tòng tâm”, cháu nghĩ chỉ có ông mới có thể giúp cháu biến những ước mơ này thành hiện thực để cứu lấy nhân loại. Vì vậy, cháu rất mong được ông lắng nghe và thấu hiểu!

Kính thư!

Hồ Thị Hiếu Hiền
(Lớp 6/9, trường THCS Tây Sơn, Quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng)

Nguồn Internet

Cậu bé không tay học giỏi

Nhìn con trai chào đời với đôi tay cụt sát vai, hai vợ chồng làm thuê tại Vịnh Tre, An Giang, ôm nhau khóc cả tháng, bởi ngày đó, trong cái túng quẫn sẵn có, thêm một đứa con như vậy tương lai càng mịt mờ hơn.

"Lau nước mắt, an ủi vợ, chúng tôi đặt tên con là Nguyễn Minh Trí. Không ngờ như thấu hiểu được nỗi khổ của cha mẹ, Trí ngoan ngoãn, kiên trì vượt qua nỗi khổ cụt tay để giờ đây, sau 17 năm, Trí trở thành một con ngoan trò giỏi", ông Nguyễn Văn An, bố Trí nói.

Chèo thuyền bằng chân và vai.

Ông An kể, từ nhỏ cậu bé đã luôn thể hiện một nghị lực phi thường: "Không có tay mỗi lần bị té thay vì nằm khóc, nó luôn vùng vẫy để ngồi dậy. Lúc lên 3 tuổi, bị muỗi cắn nhìn thấy nó hút no máu, Trí chỉ vẫn cố nhúc nhích cho muỗi bay. Vợ chồng tôi thường đi làm, sợ Trí ở nhà té xuống nước chết nên 4 tuổi tôi đã tập cho cháu bơi lội đến bơi xuồng ghe. Giờ đây chỉ với đôi chân Trí đã bơi qua kênh như “nhái”.

Chuẩn bị tập vở để đến trường.

Bắt đầu đến tuổi đi học, Trí càng tỏ ra siêng năng chăm chỉ. Tập viết, lật sách, cho tập vở vào cặp, tất cả mọi việc đều tự mình Trí làm mà không cần ai giúp đỡ. Trí khiến thầy cô bạn bè thương yêu hơn khi thành tích học tập luôn đứng đầu lớp.

Đội mũ.

"Con phải cố học để trở thành giáo viên dạy hội họa. Con thích truyền đạt những kiến thức mình học được để giúp ích cho gia đình và xã hội. Chỉ sợ gia đình nghèo quá, cha mẹ phải làm thuê nên không đủ tiền trang trải mà thôi", cậu học trò lớp 9A2, trường Trung học cơ sở xã Thạnh Mỹ Tây, Châu Phú, tỉnh An Giang, nói.

Như ý thức mình tàn tật là gánh nặng của gia đình, ngoài giờ học, mẹ Trí cho biết, Trí giúp mẹ đủ việc, từ nấu ăn, lau nhà, rửa chén, trồng được cả cây kiểng đến nuôi cá lia thia. Hằng ngày, sau giờ học Trí còn đi bắt ốc bươu vàng làm thức ăn cho hơn 1.000 con ếch Thái là nguồn sống cho cả nhà.

Neo thuyền bằng chân.

Có khách đến thăm, Trí bước nhanh xuống mé kênh, dùng đôi chân tháo dây mũi xuồng rồi nhẹ nhàng dùng chân đưa dầm lên đưa máy dầm xuống nước chở khách sang kênh. Lúc cha tiếp khách, Trí đã kẹp mâm nước trà trên cổ mang ra, rồi dùng chân lần lượt rót mời từng người một.

Nguồn VnExpress

Lính cứu hoả 9x

Một điều kì diệu đã xảy ra trong đợt bầu chọn danh hiệu “Công dân trẻ tiêu biểu thành phố năm 2009”.

Lần đầu tiên danh hiệu cao quý này thuộc về một đại biểu đang là học sinh cấp 2, bạn Dương Hiếu Trung (học sinh lớp 9A1 trường THCS Nguyễn Huệ - Q.4, TP.HCM).

“Lính cứu hỏa 9x”

Đã gần một năm trôi qua nhưng bà con ở con hẻm nhỏ số 88 đường Nguyễn Khoái (Q.4) vẫn không sao quên được đám cháy kinh hoàng ngày ấy và đặc biệt là hành động xả thân cứu người của Dương Hiếu Trung. Dì Tư, hàng xóm của Trung kể: “Hôm đó, lửa cháy lớn ngoài đầu hẻm, mọi người ai cũng lật đật tìm đường thoát thân, chỉ có thằng Trung cùng 2 người hàng xóm nữa là chạy về phía đám cháy để cứu người.” Còn Trung nhớ lại: “Lửa cháy như bó đuốc khổng lồ, nóng khủng khiếp, ai cũng cố chạy ra. Lúc ấy, mình cũng hoảng lắm, nhưng nhớ đến hình ảnh một bà cụ đang bị kẹt trong ngôi nhà cạnh đám cháy nên mình phải chạy vào để chỉ vị trí của bà cụ cho 2 chú hàng xóm.”

Sau khi hai chú đó bế cụ già ra thì gặp phải một tình huống nan giải. Do con hẻm quá nhỏ cho sự di chuyển hàng ngang của 2 chú và cụ già nên họ đã bị mắc kẹt. Nhanh trí, Trung đề nghị: “Hai chú bế đầu và chân, con đỡ phía lưng bà rồi đi thành hàng dọc thì mới thoát khỏi hẻm nhỏ được.” Vừa nói xong là bạn lập tức nhào tới, hai tay nâng lưng bà cụ rồi 3 người làm thành hàng dọc vừa cúi khom người tránh sức nóng ngọn lửa vừa bước nhanh ra phía đầu hẻm lớn. Bị lửa táp bỏng chân nhưng Trung lại tiếp tục chạy sang nhà khác để phụ thu dọn đồ đạc.

5 phút với Công dân trẻ 9x

Bật mí chút xíu, Trung là một vận động viên Taekwondo của thành phố. Trong các kì hội khỏe Phù Đổng từ năm 2004, bạn đã đạt liên tiếp nhiều huy chương bạc và đồng. Trung còn là chủ nhân của rất nhiều danh hiệu như: “Dũng sĩ nghìn việc tốt” của TW Đoàn TNCS HCM, “Người tốt việc tốt” cấp quận năm 2009...

Phóng viên MT gặp “lính cứu hỏa” lúc anh chàng đang lúi húi vo gạo chuẩn bị bữa cơm trưa cho gia đình. Vừa vo gạo, Trung vừa cười tủm tỉm: “Hôm thứ hai (21/12) ngay khi danh sách “Công dân trẻ tiêu biểu thành phố” được công bố, thân thể mình đau ê ẩm luôn, các bạn cứ nhào vào mình mà chúc mừng: “Cả thành phố mình chỉ có 5 người, Trung là nhất rồi!”

Người đầu tiên bạn nhớ đến sau khi thấy tên mình trong danh sách “Công dân trẻ tiêu biểu thành phố” là ai?

- Mình nhớ tới chú Quyền. Hôm xảy ra hỏa hoạn, chú là một trong hai người đã lao cùng mình vào đám cháy. Chú rất dũng cảm và quyết đoán. Cứu bà cụ xong rồi, chú còn chạy trở vào cứu người khác và không may đã bị thiệt mạng. Hành động dũng cảm của chú là một bài học to lớn cho mình.

Mấy năm qua bạn có theo dõi cuộc bình chọn “Công dân trẻ tiêu biểu thành phố”?

- Trước đây, mình cũng thường xuyên theo dõi và thấy cảm phục những anh chị được bình chọn danh hiệu này. Từ câu chuyện của thầy giáo công dân dạy đạo đức cho học trò bằng những bài học rất cảm động, rồi những anh công an không ngại hiểm nguy, xông vào tận hang ổ của bọn buôn bán ma túy... Mình cảm phục quá chừng và đang cố gắng làm theo tấm gương của các anh chị ấy. Không ngờ hôm nay mình vinh dự trở thành công dân trẻ tiêu biểu.

Cuộc sống sắp tới của “công dân trẻ Dương Hiếu Trung” là gì?

- Thì cũng sẽ học tập, sinh hoạt, phụ giúp gia đình như trước đây thôi. Chỉ có khác một chút là mình phải nỗ lực phấn đấu cho sự tin tưởng của mọi người. Mình sẽ tiếp tục đi học võ, vừa để rèn luyện thân thể, vừa giúp mình bình tĩnh và suy nghĩ chính xác trong mọi tình huống. Hi vọng sắp tới mình sẽ làm được nhiều việc khác hơn là cứu ngừơi trong đám cháy.

Muctim online


Hai gương mặt đoạt giải nhất cuộc thi “Prudential - Văn hay chữ tốt” năm 2009: Chiến thắng của niềm đam mê

Vượt qua 144 đối thủ ở vòng thi chung kết, 2 thí sinh xuất sắc nhất đã giành được vòng nguyệt quế trong cuộc thi “Prudential - Văn hay chữ tốt” năm nay, do Báo SGGP phối hợp với Sở GD-ĐT TPHCM tổ chức. Có thể nói, chiến thắng của 2 em bắt nguồn từ niềm đam mê văn học.

  • Nguyễn Hoàng Xuân Chiêu: Cô lớp trưởng đa tài

Nguyễn Hoàng Xuân Chiêu và mẹ - cô giáo Nguyễn Thị Ái Chiêu.

“Học sinh… nghiêm”. Lớp trưởng Xuân Chiêu (lớp 7A9, Trường THCS Trần Quốc Toản, quận 9) dõng dạc hô hiệu lệnh cho cả lớp đứng lên chào khách. Với đôi mắt tròn ẩn sau cặp mắt kiếng, Xuân Chiêu có vẻ nghiêm nghị trong giờ học nhưng ở các hoạt động phong trào, cuộc vui của lớp, Xuân Chiêu rất “vui tính, dí dỏm, khi đã chơi thì chơi hết mình”, như lời nhận xét của bạn bè.

Có vẻ như cái tên Nguyễn Hoàng Xuân Chiêu được ghép lại từ họ của ba (Nguyễn), họ bà nội (Hoàng), tên lót ông nội (Xuân), tên gọi của mẹ (Chiêu) đã kết tinh trong em nhiều “tài lẻ”. Từ năm lớp 2, Xuân Chiêu đã thích vẽ và tự thiết kế những mẫu quần áo xinh xắn. Giải nhì cuộc thi Nét vẽ xanh của trường mà Xuân Chiêu vừa nhận như một khẳng định năng khiếu tiềm tàng “vẽ chơi nhưng có giải thật”.

Những khi rảnh rỗi, em thường ôm đàn guitar dạo vài bản nhạc yêu thích hoặc đọc sách “Những tấm lòng cao cả” với nhiều câu chuyện về lòng biết ơn, tình yêu thương con người… Dù niềm đam mê nghệ thuật chiếm quỹ thời gian kha khá nhưng em vẫn luôn là học sinh giỏi toàn diện, trong đó điểm trung bình năm lớp 6 các môn Anh văn, nhạc, họa, sinh, địa đạt 10,0.

Xuân Chiêu tự nhận không giỏi môn toán, vì “chỉ có 9,2 điểm”. Những bài toán nâng cao đã nhiều lần khiến Xuân Chiêu lâm vào thế “bí”, nhưng cô lớp trưởng không ngại “bị chê dở” mà luôn cầu tiến, gọi điện thoại hỏi bạn cách giải toán. Dĩ nhiên, em sẵn lòng giúp bạn học tốt môn văn, vì “đạt điểm cao môn văn khó, đòi hỏi bài văn mạch lạc, đúng phương pháp, giàu cảm xúc”.

Mẹ Xuân Chiêu, cô giáo dạy nhạc Nguyễn Thị Ái Chiêu ở Trường THCS Trần Quốc Toản, tâm sự: “Điều tôi yên tâm nhất là tinh thần tự giác học tập của Xuân Chiêu. Cháu luôn quan tâm đến mọi người, kể cả những thay đổi nhỏ nhặt. Chính vì “giàu cảm xúc” nên việc học văn đối với Xuân Chiêu rất nhẹ nhàng. Trường Trần Quốc Toản chưa bao giờ có học sinh lọt vào vòng thi cấp thành phố cuộc thi “Prudential - Văn hay chữ tốt”, nên việc đoạt giải năm nay của Xuân Chiêu đã đáp ứng sự kỳ vọng của nhà trường”.

“Thành tích em có được hôm nay là nhờ các thầy cô, ba mẹ đã khuyến khích động viên em, đặc biệt là cô Mỹ Hà hết lòng bồi dưỡng văn cho em. Em cũng xin dâng tặng giải thưởng đến cô Hoa, đã rèn chữ đẹp cho em vào năm lớp 2 Trường Tiểu học Hoàng Diệu. Cô giúp em ý thức “việc rèn chữ như rèn chính bản thân chúng ta” - Xuân Chiêu bồi hồi.

  • Nguyễn Thị Thảo Ngân: “Bà cụ non” mê đọc sách

Nguyễn Thị Thảo Ngân bên cô giáo dạy văn Huỳnh Thị Kim Cúc.

Thảo Ngân (lớp 9A2, Trường THCS Hồng Bàng, quận 5) chưa bao giờ… ngán việc đọc đi đọc lại một cuốn sách. Thông thường, mỗi cuốn sách được em đọc ít nhất 3 lần. Lần thứ nhất để hiểu khái quát nội dung, tư tưởng tác phẩm, lần 2 để nắm những vấn đề tác giả muốn đặt ra, lần 3 dành cho việc suy ngẫm về chiều sâu tác phẩm.

Em quan niệm, chỉ cần dành nhiều thời gian cho việc đọc và cảm thụ tác phẩm văn học là có thể tiến bộ. Điều tối kỵ trong học văn là rập khuôn và đạo văn. Quan điểm, cảm xúc về tác phẩm có thể tương đồng nhưng ý triển khai, cách hành văn phải mang “bản sắc” riêng mình. Do vậy, mỗi ngày Thảo Ngân dành ít nhất một giờ đọc sách. Không chỉ đọc tác phẩm, em thường tìm hiểu hoàn cảnh sáng tác và tìm đọc những tác phẩm cùng thời với cuốn sách mình đang đọc.

Thảo Ngân chia sẻ: “Hồi lớp 5, em học văn dở tệ, điểm cao nhất chỉ có 7. Em còn nhớ mùa hè năm đó, mẹ em đã mua một số sách hay khuyến khích em đọc với hy vọng em sẽ khá hơn. Ban đầu em đọc cuốn “Tắt đèn” rất miễn cưỡng nhưng sau đó, số phận của chị Dậu, qua ngòi bút sáng tạo của nhà văn Ngô Tất Tố, cứ thu hút em lúc nào không rõ. Em cứ đọc, đọc mãi, đọc hết sách mẹ mua rồi tự đi mua sách về đọc. Bây giờ em có thói quen cứ 2 tuần là phải đi nhà sách một lần và trong cặp em lúc nào cũng có sách”.

Ngoài đời, Thảo Ngân chững chạc và già dặn hơn so với bạn đồng lứa. Chắc là, việc đọc sách nhiều đã phần nào hình thành tính cách “bà cụ non” của em - biệt danh mà bạn bè thân thiết phong tặng.



Thảo Ngân cho rằng: “Học giỏi văn hiện tại giúp em thành công trong việc thuyết phục đối tác, cách trình bày vấn đề mạch lạc, trôi chảy. Văn học mang tính hướng thiện, khuyến khích em làm nhiều việc ý nghĩa cho cuộc sống”.

Đồng quan điểm với “đàn chị”, Xuân Chiêu khẳng định: Văn là nền tảng để xây dựng kinh doanh dựa trên đạo đức chứ không chỉ chăm chăm vào lợi nhuận. Em nghĩ quan điểm “văn học là nhân học” có giá trị vĩnh hằng.

5 năm cõng bạn đến trường

A.Byưh và A.Trâm thân nhau từ nhỏ. Hai bạn cùng học lớp 7 tại tường PTCS YaChim-TP Kon Tum-tỉnh Kon Tum. Trong suốt 5 năm, A. Byưh đã cõng và đưa A.Trâm đến trường. Việc làm của bạn thật đáng khâm phục. Cả 2 bạn đã vinh dự được làm khách mời đặc biệt trong Liên hoan “Dũng sĩ nghìn việc tôt toàn quốc năm 2009” do TW Đoàn, Hội đồng Đội TW tổ chức tại Hà Nội và tỉnh Bắc Ninh.Cong-ban.jpg

A.Trâm sinh ra trong một gia đình nghèo, hoàn cảnh đầy éo le. Bạn bị liệt từ nhỏ, chỉ có một cánh tay lành lặn còn 2 chân và cánh tay trái thì quắp lại. Mỗi lần đi đâu bạn phải đi bằng đầu gối hoặc nhờ người cõng. Bố A.Trâm bỏ đi khi bạn còn nhỏ, để lại một mình mẹ trông vào rẫy mì (sắn) và việc đi làm thuê để nuôi hai anh em A.Trâm. Biết mẹ vất vả nhưng cũng chẳng giúp được gì cho me, đôi mắt A.Trâm lúc nào cũng đượm một nỗi buồn. Bạn ước mơ “học giỏi để mai sau có thể làm được nghề máy vi tính”. Vì bạn biết mình bị liệt thế này thì nghề khác không thể làm được. Bạn luôn mong muốn có thể giúp đỡ mẹ được thật nhiều.

A.Byưh học cùng A.Trâm từ mẫu giáo. Hai bạn thân nhau như anh em. Biết hoàn cảnh của A.Trâm và rất thương A.Trâm, từ năm lớp 3, A.Byưh đã ngày ngày đền nhà cõng A.Trâm cùng đi học. A.Byưh ít nói và bẽn lẽn như con gái nhưng tình cảm mà A.Byưh đối với A.Trâm mộc mạc, chân thành và thật đáng khâm phục.

Suốt 5 năm, không quản khó khăn, dù trời nắng chang chang hay những ngày mưa, đường đất lầy lội, 2 bạn vẫn chưa bao giờ bỏ học. A.Byưh kể: “Có những ngày trời mưa, mình cõng A.Trâm lội bì bõm trên con đường đất, đến lớp cả 2 đêu ướt sũng và quần áo thì nhem nhuốc cả”.

Lên lớp 6, con đường từ nhà đến trường dài thêm 5 km, A.Byưh đã xin bố mẹ mua xe đạp để tiếp tục chở bạn đến trường. Ngày ngày A. Byưh đi học thật sớm để kịp đến nhà chở A. Trâm. Tình bạn của hai bạn đã trở thành tấm gương cho các bạn trong lớp cùng học tập.

Chị Phạm Thị Yến Nhi-phụ trách đoàn “dũng sĩ” tỉnh Kon Tum cho biết: Hoàn cảnh gia đình 2 bạn đều rất khó khăn nhưng các em đã vượt qua tất cả để không ngừng vươn lên trong học tập. Cả A.Byưh và A.Trâm đều rất xứng đáng nhận danh hiệu “Dũng sĩ nghìn việc tốt”.

5-nam-cong-ban.jpg

A.Byưh (đứng) và A.Trâm (ngồi xe lăn) dự liên hoan “Dũng sĩ nghìn việc tốt”.


Vượt qua mọi khó khăn, A.Byưh đã bền bỉ cùng A.Trâm đi học con chữ với chỉ một mong ước đơn giản nhưng thật đáng quý là mai sau có thể giúp đỡ được bố mẹ. Và có lẽ việc làm của A.Byưh cũng chỉ xuất phát từ tình cảm chân thành, mộc mạc của mình dành cho bạn chứ có thể em cũng không hiểu được rằng em đang không chỉ cõng bạn đến trường mà còn đang giúp bạn cõng cả mơ ước vào tương lai.

Tấm gương của hai bạn đã làm xúc đông nhiều người. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã có thư khen gửi A.Byưh và A.Trâm. Trong thư có đoạn: “Bác rất xúc động được biết, trong suốt 5 năm qua, cháu A.Byưh đã không quản ngại khó khăn vất vả, dù trời nắng hay mưa vẫn hàng ngày cõng bạn A.Trâm đến trường. Bác biểu dương và khen ngợi việc làm cao đẹp của cháu A.Byưh, tinh thần ý chí vượt khó vươn lên trong học tập của cháu A.Trâm.Tình bạn trong sáng , hết lòng yêu thương, đùm bọc lẫn nhau của hai cháu là tấm gương sáng để thiếu nhi cả nước noi theo”.

Báo TNTP

Những nẻo đường vé số

Không cắm đầu vô các lò luyện cũng chẳng rong chơi “cuối đất cùng trời” như các bạn đồng trang lứa, ngày hè của “bé hạt tiêu” Nguyễn Thị Tuyền (lớp 6D, trường THCS Nguyễn Thị Định, TP Tuy Hòa, Phú Yên) gắn liền với những tập vé số. Lọt thỏm giữa phố phường Sài Gòn tấp nập người, bàn chân bạn không biết đã đi qua bao nhiêu con hẻm, khu phố và những ngôi chợ lớn, nhỏ nơi đất khách quê người. Tập vé số chính là cái “cần câu cơm” và “cần câu... sách vở” của Tuyền. Từ những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi của những ngày hè khó nhọc này, Tuyền sẽ “hô biến” thành những cây viết, cuốn sách, bộ đồng phục để đến trường...

19-1.jpg
Mời cô mua vé số giùm con ạ!

Mới học lớp 6 nhưng Tuyền đã có “thâm niên” 2 năm trong nghề bán vé số ở Sài Gòn, 4 năm nhặt điều thuê ở Phú Yên. Nhặt điều thuê mỗi ngày chỉ kiếm được khoảng 10.000 đồng tiền công nhưng đi bán vé số ở Sài Thành thì “lương” của Tuyền cao gấp 5 lần. Vì vậy mà Tuyền quyết định bám trụ nơi đất khách vài tháng với hi vọng kiếm được một món tiền kha khá mang về quê.

Một ngày ở đất Sài Gòn của Tuyền luôn được bắt đầu từ 5 giờ sáng và kết thúc lúc 11- 12 giờ khuya. Có bữa về muộn, cậu Tuyền la quá trời: “Con gái con đứa chi mà giờ này mới về?”. Tuyền lúc ấy chỉ biết lí nhí: “Dạ con ráng bán đặng mai mốt kiếm được món tiền kha khá về trang trải việc học hành. Ở quê, mẹ con cực lắm cậu ơi...”. Nói vậy thôi, Tuyền cũng biết cậu rất lo cho mình. Sài Gòn là mảnh đất dễ kiếm tiền nhưng đầy rẫy những cạm bẫy. Tuyền kể: “Hôm mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn, Tuyền đi lạc chẳng biết đường về nhà cậu. May mà một chú xe ôm tốt bụng đã chỉ đường giúp nếu không thì... Hôm sau, để tránh bị lạc, Tuyền mang theo tấm bản đồ thành phố. Có bản đồ trong tay, Tuyền tự tin rảo bước qua những con đường lạ. Lâu lâu mỏi chân, Tuyền kiếm gốc cây ngồi nghỉ rồi lại giở bản đồ ra xem mình đang ở “tọa độ” nào. Bây giờ, đường phố Sài Gòn đối với Tuyền đã trở nên thân thuộc như những đường chỉ trong lòng bàn tay rồi...

Vừa học vừa làm nhưng suốt 6 năm liền Tuyền đạt danh hiệu Học sinh giỏi, là tấm gương vượt khó tiêu biểu được thầy Hiệu trưởng tuyên dương trước toàn trường. Bạn bè của Tuyền rất lấy làm khâm phục về tấm gương của một bạn gái với những nỗ lực không ngừng để thắp sáng cho ước mơ hằng ấp ủ: “Trở thành một cô giáo dạy toán- Môn học mà Tuyền thích và học giỏi nhất”.

Báo TNTP

Làm đủ nghề để nuôi ước mơ

Mồ côi ba mẹ từ khi mới lọt lòng, bạn Lê Thị Ngọc Phượng (lớp 9/8 THCS thị trấn Phú Lộc - tỉnh Thừa Thiên Huế) được bà nội nuôi ăn học. Lớn hơn một chút, Phượng cùng bà phải lao động thật nhiều, với đủ nghề để mưu sinh. Ước mơ lớn nhất của Phượng là được trở thành cô giáo và cũng là động lực để mỗi mùa hè về, bạn ấy lao vào công việc gấp đôi, gấp ba ngày thường.

Nỗi buồn mồ côi Ngay từ khi mới lọt lòng mẹ được một tuần tuổi, Phượng đã trở thành một cô bé mồ côi. Bà nội bế Phượng ngược xuôi xin sữa cho cháu. Phượng đã lớn lên trong tình thương của bà và dòng sữa của nhiều bà mẹ khác. Vào những ngày mưa gió, bà nội không bế bồng Phượng đi được đành cho cháu uống nước cơm hòa thêm chút đường thay sữa.

Khi chuẩn bị vào học lớp 1, Phượng vẫn chỉ nhỏ xíu như một bé mẫu giáo. Vậy mà Phượng đã giúp bà làm được biết bao nhiêu là việc: quét nhà, rửa chén, giặt đồ. Bà chưa muốn Phượng phải làm việc nhiều đâu nhưng biết làm sao được, bà đã già yếu rồi mà còn phải chạy ăn từng bữa.

Tuổi thơ vất vả

Cũng giống như bè bạn đồng trang lứa, dù giàu, dù nghèo, lên 6 tuổi thì Phượng được bà gởi vào trường tiểu học để học chữ. Phượng cũng làm yên lòng bà bằng lời hứa chắc như đinh: “Bà ráng cho con đi học, con sẽ học thật giỏi. Lúc rảnh, con đi gói bánh lọc thuê kiếm tiền mua sách vở...”. Sau này lớn hơn một chút, Phượng xin bà cho đi phụ bán ở tiệm bánh kem. Hôm nào cô bé cũng dậy từ lúc 3, 4 giờ sáng đi bộ đến chỗ làm. Khoảng gần 7 giờ, Phượng lại cắp cặp đến trường học chữ, chiều tranh thủ học bài, tối bán bánh mì dạo...

Chỗ ngủ cũng là... bàn học của Phượng đó bạn.

Vừa đi học, vừa đi làm thuê làm mướn đủ nghề từ bán hàng đến quét nhà, rửa chén, giặt đồ thuê... nhưng năm nào Phượng cũng đạt học sinh khá, được nhận giấy khen học sinh vượt khó học tốt, được tặng cả sách, vở, đồ dùng học tập - quà “tiếp sức” từ chương trình vòng tay bè bạn ở trường.

Phượng cùng bà nội gói bánh lọc bán ở chợ xóm. Mỗi ngày kiếm được khoảng 8.000 đồng.

Bắt ốc, hái rau nuôi dưỡng ước mơ

Mùa hè đến, Phượng bắt đầu “nối nghiệp” nghề bắt ốc, hái rau của bà nội. Rong ruổi khắp các ruộng lúa, lội bùn cả buổi, nhanh tay như Phượng thì bắt được khoảng 10kg ốc, kiếm được hơn 10.000 đồng. Phượng còn phụ bà đi hái rau má, rau dền... bán lấy tiền đổi gạo ăn mỗi ngày.

Được đi học, được thấy bà vui, Phượng chẳng ngại việc gì, Phượng chỉ lo bà tuổi cao sức yếu, không đủ sức đợi ngày mình được đứng trên bục giảng... Mấy năm nay, bà yếu đi nhiều, mọi việc một tay Phượng đảm trách. Phượng luôn cố gắng và tự tin: “Dù có thế nào đi nữa, mình nhất định học tốt để mai này làm cô giáo làng, dạy những em nghèo không có tiền như mình”.

Chúng mình cùng chúc cho ước mơ đẹp của bạn Phượng sớm trở thành hiện thực.

Báo TNTP

/
 

☞ Bản quyền của LIÊN ĐỘI AN PHÚ
QUẬN 2 - TP.HCM
☞ Thiết kế bởi LÊ TRẦN NGỰ VŨ


WeBlog hiển thị tốt nhất ở độ phân giải 1280 x 800 pixels.
Xem WeBlog tốt nhất với trình duyệt Google Chrome - Opera và Mozilla FireFox 3.5 trở lên
Y!M : letrannguvu | Mail : letrannguvu@gmail.com - thcsanphu.q2@gmail.com
Ghi rõ nguồn Liên Đội THCS An Phú Quận 2 ( thcsanphuq2.blogspot.com hoặc liênđộianphú.vn ) khi trích dẫn nội dung bài viết trên trang này.

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang