Xin chào! Tôi là cuộc sống đây.
Hãy mở lòng nhé!
Cậu bé nhìn khoái chí, chạy tới chỗ người đàn ông, hỏi nhỏ:- Chú ơi, những quả bóng màu đen có bay cao được như những quả bóng khác không ạ.
Người đàn ông quay lại, bất giác giấu đi những giọt nước mắt sắp lăn nhẹ trên đôi gò má, ông chỉ lên những đám bóng bay lúc này chỉ còn những chấm nhỏ và trả lời cậu bé:
- Có chứ, những quả bóng màu đen cũng sẽ bay cao như những quả bóng màu khác, và cháu cũng vậy.
Cậu bé nở một nụ cười rạng rỡ cảm ơn người đàn ông.
Màu đen, màu vàng, màu đỏ....cho dù là màu gì thì cũng đều là quả bóng.
Ngụ ngôn của cây bút chì

Một người thợ làm bút chì để nó qua 1 bên trước khi đặt vào hộp. "Có 5 điều ngươi cần nhớ trước khi ta đem ngươi ra thế giới bên ngoài". Ông ta nói với cây bút chì. "Hãy luôn ghi nhớ và không bao giờ quên để được trở thành 1 cây bút chì tốt nhất mà ngươi có thể"
1. Ngươi có thể làm được nhiều công việc vĩ đại chỉ khi cho phép mình được 1 người nào đó cầm trong tay
2. Ngươi sẽ trải qua việc gọt giũa đau đớn hết lần nầy đến lần khác, nhưng đó là điều cần thiết để trở nên 1 cây bút chì tốt hơn
3. Ngươi có thể sửa chữa được bất kỳ lỗi sai nào nếu đã lỡ phạm phải
4. Phần quan trọng nhất của Ngươi sẽ luôn là những gì bên trong Ngươi
5. Trên mỗi bề mặt mà Ngươi được dùng đến Ngươi phải để lại dấu ấn. Trong bất kỳ điều kiện làm việc gì, Ngươi cũng phải tiếp tục viết
Cây bút chì hiểu và hứa sẽ ghi nhớ, và nó đi vào trong hộp với mục đích nằm trong tim mình
Bây giờ bạn hãy thay thế vào chỗ của cây bút chì. Hãy luôn ghi nhớ và không bao giờ quên để trở thành 1 người tốt nhất mà bạn có thể.
Đi chơi tết.
Các bạn ơi! Ngày Tết, ngoài những cuộc vui chơi cùng bạn bè, điều chắc chắn là chúng mình còn có rất nhiều cuộc thăm viếng, chúc Tết gia đình họ hàng, bạn bè để cho phải đạo hoặc kết chặt thêm tình thân ái... Để tạo cho không khí ngày Tết thêm vui tươi, ấm áp và cũng để được mọi người công nhận rằng “Tết này ta đã lớn khôn”, bạn hãy tham khảo vài bí kíp dưới đây nhé !Ngoài trà nước và bánh mứt, hạt dưa là món không thể thiếu để mời khách. Vừa uống trà, vừa nhâm nhi, cắn hạt dưa để chuyện trò thì thật vui. Nhưng... có nhiều bạn không gom vỏ hạt để vào góc bàn, mà “xả” tự do xuống nền nhà. Bạn có biết là sau khi tiễn bạn ra về, chủ nhà phải moi móc chúng từ dưới gầm bàn, gầm ghế, gầm tủ rất khổ không ? Chưa kể quét nhà ngày Tết còn là điều kiêng kỵ nữa !
Khi đến chúc Tết, bạn được mời ăn tiệc ư ? Nếu cảm thấy không đói hoặc không muốn ăn, bạn nên từ chối ngay để chủ nhà không mất công dọn bàn, có nhiều bạn không nói, khi tiệc đã sẵn sàng mới nhất định không ăn hoặc chỉ gắp chiếu lệ, như vậy vừa làm phụ lòng, vừa mất công chủ chủ.
Dù không mê tín nhưng bạn cũng nên tránh nói những điều không vui, những câu đùa thái quá. Vì biết đâu gia chủ của bạn là người mê tín thì bạn đã bị mất thiện cảm rồi đó.
Nếu bạn dùng kẹo cao su, hãy chừa miếng giấy bạc để gói lại cho vào sọt rác, đừng nhả bừa bãi “gây hậu quả nghiêm trọng” cho người khác trong ngày Tết thì thật là phiền ! Nhân dịp đầu xuân chúc các bạn để lại ấn tượng đẹp trong mắt mọi người nha!
Đóa hoa khát vọng
Có một nàng hoa Violet yêu kiều và ngào ngạt hương sống bình yên giữa đám bạn bè, đong đưa một cách hạnh phúc giữa muôn hoa khác trong một khu vườn vắng. Một buổi sáng nọ, khi những cánh hoa vẫn còn lấp lánh những hạt sương đêm, nàng nghiêng đầu và ngó quanh; nàng bỗng thấy nụ hoa hồng xinh đẹp vươn người lên cao một cách tự hào giống như ngọn đuốc đang cháy tỏa ánh sáng rạng ngời.Nàng hoa Violet hé đôi môi màu xanh da trời và nói: "Thật không may làm sao khi ta sinh ra trong kiếp hoa này, với một vị trí hèn mọn làm sao. Mẹ tự nhiên đã tạo ra ta sao ngắn ngủn và nghèo nàn thế này... ta sống lè tè ngay mặt đất và không thể nào vươn được lên bầu trời trong xanh, hay ngước mặt đón ánh mặt trời như những nụ hồng kia"
Và khi nụ Hồng nghe những lời của người bạn láng giềng này, nàng đã cười và phê phán, "Em nói nghe kỳ lạ làm sao. Em đã thật may mắn mà em không biết vận may của mình. Mẹ tự nhiên đã ban tặng cho em một sắc đẹp và hương thơm mà bà đã không cho bất kỳ ai khác... Hãy dập tắt ý nghĩ ấy đi, bằng lòng với chính mình và nhớ rằng ai tự hạ thấp mình sẽ được nâng lên và ai tự nâng mình lên sẽ phải bị đè bẹp."
Nàng hoa Violet trả lời, "Chị đang an ủi em bởi vì chị có được điều mà em ước ao... Chị còn định làm đắng lòng em với cái ý nghĩa chị là người vĩ đại... Thật đau đớn làm sao khi thuyết giáo về sự may mắn cho một trái tim đang đau khổ! Và mạnh mẽ thay khi đóng vai một kẻ dạy đời giữa kẻ yếu ớt"
Mẹ tự nhiên đã nghe thấy cuộc nói đối thoại giữa hoa Violet và hoa hồng; bà lại gần và nói: "Con gái violet của ta, điều gì đã xảy đến với con thế? Con đã từng rất ngọt ngào và khiêm cung trong tất cả những lời nói và hành động kia mà. Ðiều gì đã thâm nhập vào trong trái tim và làm cho con trở nên lạnh lùng thế kia?" Với một giọng bào chữa, Violet trả lời bà: "Ồ, người mẹ vĩ đại và nhân hậu, đầy lòng thương yêu và cảm thông, con van mẹ bằng tất cả trái tim và tâm hồn mình, hãy ban cho con một đặc ân và cho phép con được làm hoa hồng trong một ngày".
Mẹ tự nhiên đáp: "Con không hề biết điều con đang tìm kiếm; con không nhận nhức được tai họa tiềm ẩn đàng sau tham vọng mù quáng của con. Con sẽ hối hận nếu con là một hoa hồng, và khi đó việc ăn năn cũng là vô ích". Violet nài nỉ. "Hãy cho con thành một đóa hồng cao lớn, bởi vì con ước mong được ngẩng cao đầu với một niềm kiêu hãnh; đây sẽ là việc của riêng con, con bất chấp số phận mình ra sao." Mẹ tự nhiên quát lên: "Ðóa hoa violet bất trị và ngu dốt kia, ta sẽ cho mi được toại nguyện, Nhưng khi tai họa rơi xuống đầu mi, mi hãy than khóc với chính mình đấy"Và mẹ tự nhiên vươn ngón tay huyền bí và kỳ diệu ra, chạm vào rễ của Violet, Violet lập tức biến thành một đóa hồng cao lớn, vươn lên trên tất cả những đóa hoa khác trong vườn.
Bầu trời chiều bỗng dầy đặc mây đen, tiếng sấm dữ dội phá tan sự tĩnh lặng, một trận mưa như trút xuống khu vườn cùng những trận cuồng phong. Cơn bão dữ làm gãy nát cành và trốc gốc những cây hoa cao lớn, chỉ chừa lại những cây nhỏ nằm sát mặt đất thân thương. Khu vườn đơn độc ấy đã hứng chịu tai ương của những trận không chiến. Khi cơn bão tan đi, trời quang mây tạnh, tất cả những cành hoa kia nằm sõng sượt và không một cây nào có thể thoát khỏi cơn phẫn nộ của Tự nhiên ngoại trừ một nhóm violet nhỏ bé, náu mình bên cạnh bức tường của khu vườn.
Ngước đầu lên và nhìn thấy thảm kịch của các loài thảo mộc khác, một trong những đóa hoa violet mỉm cười hạnh phúc và lao xao với đồng loại: “Hãy nhìn cơn bão tố đã làm gì đối với những đóa hoa hợm hĩnh đây này!”. Một nàng violet khác nói: “Chúng ta tuy nhỏ bé, và sống lè tè dưới đất, nhưng chúng ta an toàn trước cơn thịnh nộ của bầu trời”. Và nàng violet thứ ba thêm vào, “Bởi vì chúng ta thấp bé nên cơn bão kia không thể nào đánh bại được”
Vào giây phút ấy, nữ hoàng của loài violet đã nhìn thấy bên cạnh mình đóa hoa violet “cải đạo” kia bị gãy gập sau cơn bão và đang quằn quại trên nền đất ẩm giống như một thương binh trên chiến trường. Nữ hoàng violet nhìn lên, gọi cả họ hàng và nói: “Hãy xem kìa, các con gái của ta, hãy suy nghiệm về những gì mà Sự Tham Vọng đã đối xử với đóa hoa Violet, kẻ đã trở thành hoa hồng trong một giờ. Hãy nhớ rằng cảnh tượng ấy là một lời nhắc nhở cho số phận tốt đẹp của các con.”
Ðóa hoa hồng đang hấp hối kia lay động và dồn hết tàn lực, khẽ nói:
“Các chị là người bằng lòng với mình, nhu mì và khờ khạo; tôi không bao giờ khiếp sợ bão tố. Ngày hôm qua, tôi cũng thế, đã hài lòng và mãn nguyện với Cuộc Sống, nhưng Sự Mãn nguyện đã như một thanh chắn, chặn giữa sự tồn tại của tôi và cơn bão dữ của Cuộc Sống, giam hãm tôi trong một sự bình yên bạc nhược và thiếu sinh khí và sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Tôi có thể sống một cuộc sống như các chị đang sống bây giờ đây bằng cách bám chặt vào mặt đất với nỗi lo sợ... tôi có thể chờ cho mùa đông phủ tuyết lên mình và Thần Chết mang tôi đi, cũng như sẽ mang đi tất cả những hoa violet khác... giờ đây tôi đang hạnh phúc vì tôi đã vượt ra khỏi cái thế giới nhỏ bé của mình để khám phá được sự huyền bí của Vũ trụ.... Ðiều mà các chị chưa bao giờ đạt đến. Có thể là tôi đã quá nhiều Tham Vọng, nhưng tôi đã lắng nghe sự tĩnh lặng của màn đêm, tôi nghe bầu trời nói với trái đất rằng: Khát vọng vươn lên là mục đích chủ yếu của bản chất chúng ta. Vào giây phút đó tâm hồn tôi xao động và trái tim tôi mong mỏi vươn tới một vị trí cao hơn sự tồn tại hữu hạn của tôi. Tôi nhận ra rằng ở vực thẳm không thể nào nghe được bài ca của các ngôi sao, và chính giây phút ấy tôi bắt đầu chiến đấu chống lại sự nhỏ bé của mình và thèm khát những gì đã không thuộc về tôi, cho đến khi sự nổi loạn đã biết thành một sức mạnh vĩ đại, và sự ao ước biến thành một chí hướng... Tự Nhiên, là một đối tượng vĩ đại cho những giấc mơ sâu thẳm trong con người chúng ta, đã ban cho tôi một đặc ân và chuyển tôi thành một hoa hồng với ngón tay kỳ diệu của người.
Hoa hồng im lặng một chút, và bằng giọng nói yếu ớt, pha lẫn niềm kiêu hãnh và sự mỹ mãn, nàng nói:
"Tôi đã sống một giờ như một đóa hồng kiêu hãnh; tôi đã tồn tại trong một thời khắc như một nữ vương; tôi đã nhìn thấy Vũ trụ bằng con mắt của loài hoa hồng; tôi đã nghe tiếng thì thầm của bầu trời bằng đôi tai của đóa hồng và hứng ánh nắng với những cánh hoa hồng. Ơû đây có ai có được vinh dự như thế?".
Nói xong những lời này, nàng gục xuống với một giọng nói gấp gáp: “Bây giờ tôi sẽ giã từ cuộc đời, bởi vì linh hồn tôi đã đạt được ước nguyện. Cuối cùng tôi đã mở mang được trí óc về một thế giới bao la vượt khỏi cái thế giới chật hẹp mà tôi sinh ra. Ðấy là mục tiêu của Cuộc Sống ... Ðấy là điều bí mật của Sự Hiện Hữu". Nói xong đóa hồng run rẩy, từ từ khép lại những cánh hoa, trút hơi thở cuối cùng với một nụ cười tuyệt đẹp trên môi... một nụ cười tràn đầy niềm tin và hy vọng trong Cuộc Sống... một nụ cười của sự chiến thắng... một nụ cười của Thượng Ðế.
Điều quan trọng trong cuộc sống
“Thế này đã đầy chưa?”, ông hỏi cả lớp.“Đầy lắm rồi ạ”, sinh viên ở dưới lao nhao và tò mò chưa hiểu thầy định làm gì.
Thầy giáo lại lôi từ trong túi ra một gói sỏi, tiếp tục đổ nó vào cái lọ rồi lắc nhẹ. Tất nhiên là sỏi rơi xuống và nằm gọn trong các khe hở giữa những viên đá.
“Đầy chưa nhỉ?”
“Đầy rồi thầy ơi”.
Thầy giáo lại lôi tiếp ra một gói cát và đổ nó vào lọ. Tất nhiên là cát cũng phủ kín những khe hở nhỏ hơn.
“Thế này đầy hẳn chưa?”
“Đầy hẳn rồi thầy ạ. Kín hết rồi”.
“Giờ thầy sẽ nói cho các em biết ý tưởng này”, ông bắt đầu giảng. “Hãy tưởng tượng cái lọ này là biểu tượng của cuộc sống. Đá tượng trưng cho những điều quan trọng nhất của con người - đó là gia đình yên ấm, người chúng ta yêu thương, sức khoẻ, con cái, bởi nếu những thứ khác có mất đi, riêng chúng vẫn còn và cuộc sống chúng ta vẫn đầy ắp”.
“Sỏi là những thứ khác như công việc, nhà lầu, xe hơi. Cát là những điều nhỏ nhặt khác nữa”, ông tiếp tục nói. “Nếu các em cho cát vào lọ trước thì sẽ không có chỗ cho sỏi và đá. Điều này cũng đúng với cuộc sống của chúng ta. Nếu chỉ dành thời gian và công sức cho những điều nhỏ nhặt, các em sẽ không bao giờ có đủ chỗ cho những điều quan trọng của cuộc sống. Hãy dành sự quan tâm cho những điều làm nên hạnh phúc thực sự như chơi với con cái, đưa bạn đời đi khiêu vũ và cùng gia đình tổ chức bữa cơm đầm ấm...”.
Cong, nhưng đừng gãy

Bạn có bao giờ cảm thấy mình gần như gục ngã ? Bạn gần như bị bẽ gãy ? Hãy cảm tạ trời đất vì sau thử thách ấy bạn vẫn còn tồn tại để có thể nói về sự trải nghiệm đó. Trong thử thách đó bạn đã cảm thấy một trạng thái tình cảm lẫn lộn đang đe dọa chính sức khỏe của mình. Bạn cảm thấy những xúc cảm bị rút kiệt, tinh thần kiệt quệ và bạn gần như phải hứng chịu một trạng thái về sức khỏe không lấy gì làm dễ chịu.
Cuộc sống là sự tổng hòa của những thời khắc tươi đẹp và đen tối, những phút giây hạnh phúc cũng như bất hạnh.
Những bất hạnh tiếp đến sẽ gần như bẽ gãy bạn, nhưng hãy cố gắng cong người gắng chịu, đừng để bị bẽ gãy. Hãy nỗ lực đừng để hoàn cảnh hạ gục bạn.
Một chút hy vọng sẽ đưa bạn vượt qua những thử thách cam go. Với niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng hoặc một viễn cảnh tươi đẹp, thì mọi điều xem ra sẽ không đến nỗi tồi tệ. Thử thách cam go ấy rồi ra sẽ dễ dàng đương đầu hơn và kết quả cuối cùng thật xứng đáng.
Nếu đường đời trở nên cam go và bạn đang ở vào thời điểm sắp gãy, hãy chứng tỏ sự thích ứng của mình. Giống như những cây tre, cong, nhưng không gãy.
Bí mật của May Mắn
Bí mật đầu tiênSự may mắn do tình cờ mà đến không thể kéo dài bởi vì bạn sẽ có khuynh hướng ỷ lại và trông chờ vào may mắn tiếp theo mà không muốn làm gì hết.
Sự may mắn do chúng ta tự tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ có thể ở với chúng ta lâu dài.
Bí mật thứ 2
Biết theo đuổi may mắn
Ai cũng mong muốn có được may mắn, thành công. Nhưng chỉ có một số ít người sẵn lòng, quyết tâm theo đuổi nó.
Bí mật thứ 3
Dám thay đổi để tạo điều kiện tốt hơn
Nếu bây giờ bạn không may mắn thì rất có thể là vì bạn đang duy trì những điều kiện, môi trường sẵn có.
Để có được may mắn, bạn không nên chần chừ, phải cải tạo, phải tạo ra những điều kiện và môi trường tốt hơn.
Bí mật thứ 4
Biết chia sẻ, giúp đỡ người khác
Tìm kiếm những điều kiện tạo nên sự may mắn không có nghĩa là chỉ nhằm vào lợi ích của riêng mình.
Khi cho đi nghĩa là bạn đang nhận về.
Vừa tìm kiếm để tạo ra những điều kiện của may mắn vừa biết chia sẻ, giúp đỡ người khác sẽ khiến cho may mắn đến với bạn nhanh hơn.
Bí mật thứ 5
Đừng trì hoãn - Hãy hành động ngay
Nếu bạn TRÌ HOÃN việc tạo ra những điều kiện mới thì may mắn có thể sẽ không bao giờ đến.
Đôi khi tạo ra những điều kiện mới là một công việc thật nhọc nhằn nhưng... hãy thực hiện nó ngay khi có thể.
Bí mật thứ 6
Biết tìm kiếm, để ý những điều nhỏ nhưng cần thiết
Đôi khi - trong những điều kiện tưởng như đầy đủ nhất - may mắn vẫn không đến.
Hãy thật sự tìm kiếm những điều kiện tưởng chừng như không quan trọng, những chi tiết nhỏ nhất nhưng không thể thiếu được cho sự may mắn.
Bí mật thứ 7
Hãy dám tin vào những điều bạn đã tạo ra
Đối với những người chỉ tin vào vận may thì việc tạo ra những điều kiện để được may mắn xem chừng thật ngớ ngẩn.
Còn với những ai dám tin, dám tạo ra các điều kiện của may mắn thì họ không tin vào những điều may rủi.
Bí mật thứ 8
May mắn không thể mua bán được
Không ai có thể bán sự may mắn của mình. Và may mắn cũng không thể nào mua từ bất kỳ ai.
May mắn phải do chính người đó tạo ra. Đừng tin vào những ai đang cố bán hay truyền nó cho bạn.
Bí mật thứ 9
Hãy giữ vững niềm tin
Sau khi đã tạo ra những điều kiện cần thiết thì hãy nhẫn nại, đừng vội từ bỏ dù có bất cứ điều gì xảy ra.
Để đạt được may mắn, bạn phải có niềm tin và lòng kiên trì.
Bí mật thứ 10
Ai cũng có thể gặp may mắn...
Hiểu rằng tạo ra may mắn chính là chuẩn bị điều kiện lý tưởng cho những cơ hội khi nó đến.
Mà cơ hội thì lại chẳng liên quan gì đến may mắn hay sự tình cờ: Nó đến với tất cả chúng ta.
Bí mật thứ 11
Cội nguồn của sự may mắn
Vì ta chỉ có thể tạo ra may mắn bằng cách tạo ra các điều kiện, vì thế may mắn tuỳ thuộc vào chính bạn.
Hãy bắt đầu ngay, bạn cũng có thể tạo ra may mắn cho chính mình.
Bí mật thứ 12
Không bao giờ lá quá trễ...
Không bao giờ là quá trễ để bạn có thể tạo ra may mắn cho chính mình.
Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính sự không may mắn, những bất hạnh, thất bại của mình.
Bức thư cuối cùng gởi ông già Noel.
Những mùa Giáng Sinh tuổi thơ tôi luôn mong ước được một lần nhìn thấy ông già Noel bay cùng tuần lộc trên bầu trời sẽ ghé qua ô cửa sổ và tặng món quà Giáng Sinh cho mình.
Trong ký ức về những mùa Giáng Sinh từ khi tôi còn là một con nhóc bé tý, tôi luôn tự hào rằng mình đã có một tuổi thơ theo đúng nghĩa của nó. Tôi có niềm tin vào những điều kỳ diệu, có những mong ước sẽ được bay cao như những cánh diều, có khao khát được gặp cô tiên trong chuyện cổ tích. Và như thế, cứ mỗi mùa Giáng Sinh đi qua, tôi luôn mong sao được một lần nhìn thấy ông già Noel bay cùng tuần lộc trên bầu trời sẽ ghé qua ô cửa sổ và tặng món quà Giáng Sinh cho mình. Vẫn giữ mãi niềm tin ấy, cuối cùng, tôi đã thấy. Nhưng không phải bằng mắt, bởi những điều kỳ diệu chỉ có thể thấy được khi ta cảm nhận bằng cả trái tim.
Không khí se lạnh của những ngày cuối năm không lấy đi được hơi ấm yêu thương toả ra từ ngôi nhà nhỏ thân yêu của tôi. Cứ đến Giáng Sinh, vẫn như thường lệ, tôi viết món quà mà mình mong ước vào một mảnh giấy nhỏ xíu và cột vào quả bong bóng bay sau đó thả ra ngoài cửa sổ vào tối ngày 24. Thế là ngay sáng ngày 25, tôi đã nhận được món quà của mình.
Lần đầu tiên tôi viết thư cho ông già Noel cũng là lần đầu tiên tôi học được cách viết và đánh vần từng con chữ. Bốn tuổi, dưới sự động viên của mẹ và chị, tôi nắn nót suốt gần một giờ đồng hồ chỉ để viết được những dòng chữ "Con xin ông già Noel cho con một chú gấu bông giống như thế này." Và tôi vẽ nguyệch ngoạc hình ảnh một chú gấu vào trong bức thư ấy. Nhìn quả bóng bay theo gió lên cao kéo theo bức thư dần khuất sau những đám mây, tôi tin rằng điều ước ấy sẽ được đến tay ông già Noel.
Quả nhiên, sau ngày 24, vừa tỉnh giấc tôi đã thấy một chú gấu bông nằm ngay cạnh mình. Chạy đi khoe khắp xóm về món quà kỳ diệu ấy, đối với tôi, niềm tin có thật về ông già Noel là rất lớn đi kèm với nỗi khao khát được gặp ông dù chỉ một lần.
Mùa Noel năm tôi được bảy tuổi. Tôi không có mối lo nghĩ về những món quà nữa, mà chỉ ghi vỏn vẹn một điều ước vào mẩu giấy của mình. Tôi ước sao cho bài kiểm tra toán giữa kỳ bị thất lạc đi, vì tuần trước đó tôi đã không sao làm tốt những câu hỏi hóc búa trong đề thi đó được. Năm ấy, mẹ tôi đã vặn hỏi rất nhiều về điều ước tôi sẽ ghi trong bức thư nhưng tôi vẫn một mực không nói. Tối hôm đó, chị tôi vào phòng và lắng nghe tôi tâm sự, tôi đã khóc và nói rằng rất sợ phải đối mặt với con điểm kém của mình, chưa bao giờ bài kiểm tra của tôi lại mắc phải nhiều lỗi như thế. Chị tôi chỉ cười, xoa đầu và bảo tôi hãy cứ gửi điều ước ấy đi, để xem ông già Noel sẽ làm gì.
Sau Giáng Sinh, tôi nhận được một tấm thiệp với nét chữ khá quen thuộc, hệt như tôi vẫn thường gặp ở đâu đó rồi. Nhưng lúc ấy tôi cũng chẳng màng đến, chỉ chú tâm vào nội dung của bức thư.
"Cô bé ngốc nghếch ạ. Ta có đủ phép màu để biến điều con mong ước thành hiện thực. Nhưng ta không đủ nhẫn tâm làm điều đó vì nó đồng nghĩa với việc ta sẽ đưa những đứa trẻ đi sai đường.
Con không thể trưởng thành mà không gặp phải vấp váp, quan trọng là con phải biết đối diện với thất bại, đứng dậy làm lại tất cả thì mới có hy vọng hứng lấy thành công. Ta đã nói chuyện với mẹ con, bà hứa sẽ không la mắng vì bài kiểm tra đó. Nhưng bà sẽ rất buồn nếu con có ý định nói dối vì bất kỳ lý do gì. Vậy, con có muốn người mình yêu quý nhất phải buồn lòng vì con không? Hay con muốn đem lại nụ cười cho mẹ con bằng cách để bà tự hào rằng bà đã có một đứa con gái thật ngoan và thành thật?"
Tất nhiên sau đó, tôi đã thành thật khai báo với mẹ và hứa sẽ cố gắng hơn vào học kỳ sau. Tôi đã vặn hỏi mẹ rất nhiều về ông già Noel, mẹ đã thấy lúc nào, ở đâu, bộ râu của ông ta có dài như trong hình vẽ hay không? Chị tôi vẫn đứng ớ mép cửa nhìn tôi cười khúc khích và bảo tôi thật ngốc. Lúc ấy, tôi quá ngây thơ đến nỗi chẳng cảm nhận được những kế hoạch ngọt ngào yêu thương vẫn dành cho tôi vào mỗi mùa Giáng Sinh về.
Những năm sau đó, khi tôi viết điều ước cho ông già Noel, tôi đều nhận lại được những lời an ủi và động viên rất quý báu. Bạn bè tôi ai cũng bảo rằng họ không tin có ông già Noel, đó chỉ là những món quà của ba mẹ mình mà thôi. Nhưng tôi không tin, vì điều ước mà tôi ghi cho ông già Noel, ngoài chị tôi ra thì đâu còn ai biết được?
Năm lớp 5, khi tôi đang chạy nhảy dưới sân trường với bạn bè thì một cơn mưa ập tới. Học sinh lũ lượt xô đẩy nhau chạy lên lớp. Một cô bạn cùng lớp với tôi đã bị vấp té và ngày hôm sau, cô chủ nhiệm lớp tôi đã báo tin trong nước mắt rằng bạn ấy đã vĩnh viễn ra đi...Chúng tôi đã khóc rất nhiều nhưng những giọt nước mắt ấy vẫn không thể đưa cô bạn dễ thương đó trở lại với tất cả. Và, tôi đành chờ mong vào điều kỳ diệu cuối cùng, phép màu của ông già Noel.
Mùa Giáng Sinh năm ấy là lần cuối cùng tôi nhận được bức thư của ông già Noel. Bức thư với nội dung như sau :
"Có những ước mơ mà nhờ phấn đấu ta có thể thực hiện được, nhưng có những điều ước dù kì diệu đến đâu vẫn không thể đưa ước mơ thành hiện thực. Mẹ muốn con có được một tuổi thơ theo đúng nghĩa của nó, biết mơ mộng để tin vào ông già Noel, nhưng con đã đủ lớn để đối diện với sự thật rằng, ông già Noel thật sự không thể thấy bằng xương bằng thịt, nếu có, thì phải do chính con cảm nhận. Cũng như, nếu con muốn bạn ấy sống lại, thì không còn cách nào khác, là hãy giữ mãi hình ảnh bạn ấy đừng chết trong trái tim con.
***
Nếu những năm trước tôi còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa những món quà và thông điệp của mẹ trong những bức thư, thì những mùa Noel năm sau tôi đủ lớn để biết rằng ẩn chứa trong những món đồ chơi hay nét chữ quen thuộc đó, tình yêu của mẹ dành cho tôi mới là món quà Noel quý giá nhất.
Noel năm nay, mẹ vẫn về nhà xoa đầu thằng em tôi và nói: "Con đã viết thư cho ông già Noel chưa ?"
Thư gởi ông già Noel.
Tôi tin rằng mình không thể nhìn thấy ông già Noel bằng xương bằng thịt, bởi những điều kỳ diệu khó có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, mà phải bằng sự cảm nhận từ trái tim.
Và ông già Noel luôn là một điều kỳ diệu tồn tại mãi mãi trong niềm tin và hy vọng của con người, ông vẫn có thật trong những ước mơ của tôi từ nhhững mảng ký ức ấu thơ, và sống mãi trong tôi đến tận bây giờ.
Nếu tôi được một điều ước vào đêm Giáng Sinh, tôi sẽ ước cho những người yêu thương tôi và những người tôi yêu thương tìm thấy hạnh phúc của họ. Bởi chỉ điều đó thôi, cũng khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Ông già Noel, ông sẽ lắng nghe điều ước của tôi chứ?
Tôi có một người mẹ, người phụ nữ không hoàn hảo, không là số một nhưng là duy nhất trong tôi. Mong cho những tháng năm cuộc đời về sau của mẹ sẽ không còn là những khó nhọc, khổ đau và nước mắt. Mong cho mẹ đủ sức mạnh chống chọi với những căn bênh đang đeo đuổi và lấy đi từng sức lực của mẹ bây giờ. Mong cho mẹ có đủ niềm tin để biết rằng con gái mẹ đang thực sự lớn lên từng ngày và nỗ lực phấn đấu cho kỳ vọng mà mẹ đã dành cho tôi.
Tôi có một thằng em, một thằng nhóc ngỗ nghịch, phá phách nhưng lại có một thứ tình cảm sâu sắc dành cho gia đình nó. Tôi ước cho em luôn giữ nụ cười hồn nhiên đó để sống đúng với tuổi thơ của em, tôi ước sao em đủ ngây ngô để không đánh mất những tháng năm học trò, và đủ chin chắn để bước qua những cạm bẫy ở lứa tuổi mới lớn, đủ ý thức để nhận định đúng sai, và đủ nhạy cảm để biết từ trong đáy lòng, tôi yêu và tin tưởng em rất nhiều. Mong em sẽ là một 9X biết cống hiến và sống hết mình, đừng sa vào những giá trị ảo tưởng mà đánh mất tương lai.
Tôi có một người chị, chị khắt khe nhưng không độc đoán, chị cứng ngắc nhưng thi thoảng lại dễ yếu lòng, đôi khi chị suy nghĩ vô tư như một đứa trẻ, đôi khi lại nhìn nhận một cách sâu sắc những góc cạnh của cuộc sống như một người lớn. Không lâu nữa, chị sẽ đi làm, sẽ lao ra vòng xoáy xã hội mà cảm nhận những nhịp đập vấp váp trên bước đường mình đang đi, sẽ là lúc chị bước ra khỏi vòng tròn bao bọc của gia đình mà tiến vào vòng tròn lớn hơn với những phức tạp và khó khăn. Rồi chị sẽ phải đánh đổi nước mắt, áp lực, vấp váp để đi đến thành công. Tôi tin điều đó, bởi vì chị là chị của tôi, một người mạnh mẽ và không bao giờ chịu đầu hàng số phận. Mong sao chị tìm được một bờ vai vững chắc để nương tựa, mong sao chị tìm được nơi bình yên để tìm về khi gặp sóng gió. Mong cho những yêu thương hãy bao bọc và che chở chị tôi.
Một điều ước không bao giờ là đủ cho những gì tôi mong muốn mọi người sẽ nhận được. Có những ước mơ, những mong mỏi sẽ khó có thể thành hiện thực nếu không đi kèm với nỗ lực thực hiện nó. Vậy, nếu những đòi hỏi của tôi là quá lớn, tôi sẽ xin ông già Noel cho tôi ước lại một điều ước, tôi sẽ ước mình đủ sức mạnh, đủ bản lĩnh và đủ yêu thương để giúp những người tôi thương yêu tìm thấy hạnh phúc của họ. Đơn giản vì, lẽ sống của tôi là những nụ cười của họ !
Quyển sách thần kỳ.

Có một nhà thông thái, lúc biết mình sắp ra đi theo tổ tiên, liền gọi các con lại bên giường, chỉ vào kho sách mênh mông của mình và nói:
Bây giờ cha tiết lộ cho các con một điều bí mật:kho sách vĩ đại của ta chính là một món quà do một vị Thánh đã ban tặng, khi Ngài thấy ta nhà nghèo mà học hành chăm chỉ. Cùng với món quà tặng vô giá đó, Ngài còn bảo: " Trong kho sách vô tận có một quyển sách quý nhất,trong quyển sách quý nhất ấy có một trang quý nhất,trong trang sách quý nhất ấy có ghi một câu thần chú. Ai đọc được câu thần chú ấy sẽ trở thành một nhà thông thái trong những nhà thông thái..."
Cuốn sách nào vậy cha ? người con trai cả nhanh nhẩu hỏi.
Chính ta cũng muốn hỏi vị Thánh câu đó,nhưng chưa kịp thì Ngài đã biến mất.
Ngừng lại giây lát rồi người cha trút cạn sinh lực vào lời trăng trối cuối cùng:
Cả đời ta đã cặm cụi đọc,nhưng vẫn chưa đọc được cuốn sách quý báu ấy. Đời các con còn dài, các con hãy chăm chú vào việc đọc. Ta hy vọng rằng các con sẽ may mắn hơn ta là tìm được câu thần chú linh thiêng ấy!
Nghe lời căn dặn, những người con của nhà thông thái cần mẫn đọc hết ngày này qua ngày khác. Họ đọc mãi, nhưng vì kho sách dường như là vô tận nên vẫn chưa đọc đến cuốn sách quý báu ấy. Song nhờ những kiến thức thâu lượm được qua ngày tháng, họ đã trở thành những bậc trí giả khả kính.
Bạn có nghèo không?
Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười:
- Chuyến đi như thế nào hả con?
- Thật tuyệt vời bố ạ!
- Con đã thấy những người nghèo sống như thế nào rồi đấy!
- Ồ vâng.
- Thế con đã rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
Ðứa bé không ngần ngại trả lời:
- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân, họ thì có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống, và họ có những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải mua thực phẩm còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau.
Ðến đây người cha không nói gì cả.
- Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi.
Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ quá tầm tay. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Ðiều đó phụ thuộc vào cách nhìn, đánh giá và hoàn cảnh mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.
Bảng chữ cái cho cuộc sống

Có những niềm vui mà ta không biết
Rủi Ro và May Mắn

Một lần, thấy hàng rào quanh vườn bác Công Việc hàng xóm bị nghiêng đổ, Rủi Ro nghĩ, có lẽ do lũ gà chạy trốn bọn chó nhà đuổi nên đâm vào. Sẵn có kìm búa trong tay, Rủi Ro định bụng sẽ làm phước mà dựng lại rào cho bác Công Việc đã già nua và cô đơn. Nào ngờ, bác Công Việc trở về ngay lúc ấy và nghi cho Rủi Ro đã phá hàng rào của mình. Rủi Ro vô cùng tức tưởi nhưng không biết giải thích thế nào, vì mọi người luôn cho rằng Rủi Ro chỉ toàn đem đến điều xấu. Không cam chịu số phận, một ngày, Rủi Ro quyết tâm lên đường, chu du thiên hạ để tìm người trả lời cho anh ta câu hỏi : “Tại sao Rủi Ro luôn bị ghét và né tránh?”
Rủi Ro cứ đi mãi, đi mãi, băng đèo lội suối. Cho đến một ngày, anh dừng chân trên mảnh đất kì vĩ mang tên Con Người. Con Người là vùng đất xa xôi, rộng lớn và đông đúc nhất mà anh ta từng đặt chân tới. Theo lời khuyên của mọi người, Rủi Ro tìm đến Thông Minh ở thành phố Trí Não, một trong những người được coi là sáng suốt nhất trong thế giới Con Người. Nhưng Thông Minh cũng chẳng thể trả lời nổi. Thông Minh chỉ Rủi Ro đến nhà người em ruột Thông Thái ở cùng thành phố. Thông Thái cũng đành bó tay. Rủi Ro mệt mỏi ngồi nghỉ bên vệ đường. Đúng lúc ấy, một người đàn ông râu tóc bạc phơ, trán cao 3 tấc xuất hiện và nói với Rủi Ro: “Rủi Ro, tôi có thể giúp anh. Hãy đi theo tôi!”. Đó chính là Hiểu Biết, cha của Thông Minh và Thông Thái.
Hiểu Biết dẫn Rủi Ro về nhà mình, nơi còn có vợ ông là Am Tường. Am Tường nói rằng ở quê hương của Rủi Ro xưa nay vẫn tồn tại một quan niệm mang tính tâm linh rằng: “Khi có trẻ song sinh, một trong hai đứa trẻ sẽ luôn mang đến điều tốt đẹp và hạnh phúc cho mọi người. Ngược lại, đứa kia sẽ là kẻ reo rắc sự đen đủi, xui xẻo, niềm tuyệt vọng và sự thất bại”. Rủi Ro xấu xí và đen đủi, chính vì thế, mọi người cho rằng Rủi Ro chính là đứa trẻ luôn mang đến điềm dữ. Và dù cho Rủi Ro có thiện ý thế nào, sẽ vẫn luôn bị đánh giá là kẻ “reo rắc tai hoạ”. Hiểu Biết nói: “Bản thân Rủi Ro không có lỗi gì cả. Rủi Ro chỉ là nạn nhân của sự gán ghép quan điểm tâm linh, là cái cớ để mọi người thoái thác và chối bỏ trách nhiệm một cách chủ quan. Anh bạn Lười Biếng, chị Trách Nhiệm, gã lắm mồm Lí Sự... là những kẻ hay đổ tội cho Rủi Ro nhiều nhất”. Nghe xong câu chuyện, Rủi Ro thở dài vì thương cho số phận hẩm hiu của mình. Nhưng ngược lại, Rủi Ro như trút bỏ hết gánh nặng là một kẻ luôn đem đến điểm rủi. Với một tinh thần phấn chấn, Rủi Ro xin phép được ở lại vùng đất Con Người một thời gian rồi sẽ trở về quê hương ngay.
Nói về May Mắn, từ khi anh trai Rủi Ro ra đi, May Mắn cảm thấy cuộc sống rất tẻ nhạt, mất cân bằng và không còn thú vị nữa. May Mắn nghĩ lại, mình đã không quan tâm và đối xử tốt với Rủi Ro, người đã không có một cuộc sống suôn sẻ như mình. Nhờ có Rủi Ro mà May Mắn được coi trọng hơn, sự xuất hiện của May Mắn dường như có ý nghĩa hơn, đặc biệt là sau khi Rủi Ro vừa rời đi. Nhớ có lần, Rủi Ro nhặt hộ cô Tình Cảm chiếc khăn bị rớt trên tầng. Vì bận đến lớp học thêm, Rủi Ro nhờ May Mắn trả lại hộ. May Mắn được cô Tình Cảm cảm ơn rối rít. Đó là kỉ vật vô cùng quý giá mà chồng cô đã để lại cho cô trước khi mất. Đáng lẽ phải nói ra Rủi Ro mới là người giúp cô Tình Cảm, nhưng vì một chút ích kỉ, May Mắn đã vô tình trở thành kẻ “cướp công”.
Ân hận với những hành động trước kia và nhớ thương người anh song sinh, May Mắn quyết định lên đường tìm anh để chuộc lỗi. Lần theo dấu vết Rủi Ro, có những khi Măy Mắn gặp rất nhiều khó khăn nhưng vẫn không nản. Cho tới một ngày, anh đặt chân lên vùng đất Con Người. Cũng giống như Rủi Ro, khi tìm tới Thông Minh và Thông thái, anh đã được dẫn về nhà của cha mẹ họ là Hiểu Biết và Am Tường. Hai anh em Rủi Ro và May Mắn gặp nhau, mọi mâu thuẫn được lí giải, mừng tủi, họ cùng nhau xin phép được trở về quê hương ngay ngày mai.
Kể từ đó, May Mắn và Rủi Ro không còn xa nhau nữa mà luôn đồng hành trên bước đường của mỗi con người như hai cực của một nam châm, như mọi vật đều có mặt trái và phải. Rủi Ro cũng không còn bị mọi người ghét và xa lánh nữa vì luôn có May Mắn đi bên cạnh bảo vệ. Người ta bắt đầu hiểu rằng Rủi Ro là một phần của May Mắn, cũng như Rủi Ro và May Mắn luôn tồn tại song song. Giống như cuộc sống, chẳng bao giờ chỉ toàn may mắn hay rủi ro mà chúng luôn đan xen nhau, tạo nên dấu ấn trong cuộc đời mỗi con người, làm nên gia vị cuộc sống.
Và bạn à, đừng ghét Rủi Ro nhé!
Hãy tin rằng, khi Rủi Ro đi qua, May Mắn sẽ tới, vì Rủi Ro và May Mắn luôn gắn kết với nhau như ruột thịt, chẳng thể tách rời.
Vẻ đẹp tâm hồn
Ngày xưa có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được khen ngợi. Chính vì vậy, nàng xin vua cha mở hội thi tìm người đẹp nhất trong vương quốc và được nhà vua đồng ý.Những bức thư ngắn nói về nhan sắc của người phụ nữ ấy sẽ được gửi lên, nếu lá thư nào làm cho nhà vua bị cuốn hút thì người con gái xinh đẹp ấy sẽ được diện kiến vua. Hàng trăm nghìn lá thư được gửi đến, ai cũng tả về nàng bằng những lời khen ngợi rất là hoa mỹ với mong muốn đoạt giải.
Riêng công chúa, nàng đang say sưa hạnh phúc trong muôn lời ca tụng, bỗng giận điên lên khi đọc một lá thư: “Người phụ nữ đẹp nhất trong cháu là mẹ cháu. Mẹ có đôi mắt luôn ánh lên những tia yêu thương, một đôi môi luôn nở nụ cười ấm áp, một đôi tay chai sần nhưng không khác gì chiếc đũa thần của bà tiên: luôn biến ra những gì cháu muốn. Không như công chúa suốt ngày chỉ biết chăm sóc sắc đẹp, mẹ cháu làm việc cả ngày để gia đình và những người xung quanh hạnh phúc. Khi mẹ cười rất đẹp, khi mẹ hát ru cháu ngủ rất đẹp nhưng đẹp nhất vẫn là khi mẹ nhễ nhại mồ hôi giữa trưa nắng gắt. Mẹ cháu là một người phụ nữ xinh đẹp mà cháu không thể so sánh với bất kì ai trên cõi đời này”.
Ngay lập tức, nàng cho gọi tác giả của bức thư và xin vua cha trừng trị tên láo xược này. Thật bất ngờ đó lại là một cậu bé và bất ngờ hơn nữa nhà vua đã rơi lệ khi xem thư. Ngài cho mời mẹ cậu bé vào và ra lệnh chém cậu bé làm gương. “Mẹ cậu là một người phụ nữ đen đúa, tay chân lấm lem bùn đất sao cậu lại bảo đây là người phụ nữ đẹp nhất... ”, nhà vua quát.
Cậu bé chưa kịp lên tiếng thì mẹ cậu đã khóc lóc van xin được chết thay cho con. Bên ngoài, dân chúng không rõ từ đâu kéo đến xin được chết thay cho người mẹ nọ vì bà ấy là người nhân ái và xinh đẹp nhất mà họ đã gặp. Những giọt nước mắt khẩn thiết trên khuôn mặt rất thánh thiện đầy lòng nhân ái của người mẹ khiến nhà vua không kiềm lòng được phải thốt lên: “Bà đúng là người phụ nữ đẹp nhất, ta chỉ thử lòng bà mà thôi”.
Hai mẹ con mừng rỡ ôm lấy nhau, còn nhà vua thì khuyên công chúa: “ Con thấy đấy, sắc đẹp bên ngoài không sao ví được vẻ đẹp của tâm hồn, tình thương. Hãy tập cho mình một trái tim nhân ái, con sẽ đẹp mãi mãi trong lòng mọi người, như người mẹ này con ạ! ”.
Cổ tích về ngọn nến

Mọi người đều trầm trồ: “Ồ nến sáng quá, thật may, nếu không chúng ta sẽ chẳng nhìn thấy gì mất". Nghe thấy vậy, nến vui sướng dùng hết sức mình đẩy lui bóng tối xung quanh.
Thế nhưng, những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến. Nến thấy mình càng lúc càng ngắn lại. Đến khi chỉ còn một nửa, nến giật mình: “Chết mất, ta mà cứ cháy mãi thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi. Tại sao ta phải thiệt thòi như vậy?”.
Nghĩ rồi, nên nương theo một cơn gió thoảng để tắt phụt đi. Một sợi khói mỏng manh bay lên rồi nến im lìm.
Mọi người trong phòng nhớn nhác bảo nhau: “Nến tắt mất rồi, tối quá, làm sao bây giờ?”. Ngọn nến mỉm cười tự mãn và hãnh diện vì tầm quan trọng của mình. Nhưng bỗng một người đề nghị: “Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi đi tìm cái đèn dầu”. Đèn dầu được thắp lên, còn ngọn nến đang cháy dở thì bị bỏ vào ngăn kéo tủ.
Ngọn nến buồn thiu. Thế là từ nay nó sẽ bị nằm trong ngăn kéo, khó có dịp cháy sáng nữa. Nến chợt hiểu rằng hạnh phúc của nó là được cháy sáng vì mọi người, dù chỉ có thể cháy với ánh lửa nhỏ và dù sau đó nó sẽ tan chảy đi. Bởi vì nó là ngọn nến.
Con bướm

Rồi dường như nó không có thêm một tiến triển nào nữa. Trông cứ như thể nó đã làm hết mức có thể rồi và không thể xoay xở gì thêm được.
Vì vậy, người đàn ông quyết định giúp con bướm. Anh lấy một cái kéo và cắt cái kén.
Khi ấy, con bướm dễ dàng thoát ra. Nhưng nó có một cái thân căng phồng và đôi cánh nhỏ bé, teo quắt.
Người đàn ông tiếp tục quan sát con bướm bởi vì anh mong đợi rằng, đến một lúc nào đấy, đôi cánh của con bướm sẽ to lên và dang rộng ra để có thể nâng được phần thân, trong khi cùng lúc ấy phần thân sẽ nhỏ đi.
Chẳng có điều gì xảy ra cả! Trong thực tế, con bướm dùng cả cuộc đời còn lại của nó bò loanh quanh với một cái thân căng phồng và những chiếc cánh nhăn nheo. Nó không bao giờ có thể bay được.
Người đàn ông, tốt bụng nhưng hấp tấp, đã không hiểu rằng chiếc kén chật hẹp và sự chật vật của con bướm để chui qua được cái lỗ nhỏ ấy chính là cái cách mà Tạo Hóa buộc chất lỏng trong thân con bướm chảy vào cánh để sẵn sàng cho nó cất cánh bay ngay khi nó thoát khỏi cái kén và giành được sự tự do.
Đôi khi, những cuộc đấu tranh chính xác là những gì chúng ta cần trong cuộc sống của mình. Nếu Tạo Hóa cho phép chúng ta trải qua cuộc sống mà không có bất kỳ trở ngại nào thì điều đó sẽ làm chúng ta trở nên “tàn tật”. Chúng ta sẽ không mạnh mẽ như đáng lẽ ra chúng ta đã có thể. Chúng ta sẽ không thể bay cao!
Ngày mai tươi đẹp.

... trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng đi rồi không bao giờ trở lại.
Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại. Nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa ?
Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau sáng lạng. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa rực rỡ đó, trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao?
Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến? Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy sinh ra.
Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mãi, nhưng chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng!
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân.
Ngày mai bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua.
Ngày mai là không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi, kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì.
Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải chiến đấu.
Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.
Ngày mai giống như một tờ giấy trắng! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi.
Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn... Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai chiến thắng người đó, mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.
Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai! Không chờ đợi mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được một ngày mai thực sự tươi đẹp của chính mình.
Ngắn nhưng cần thiết

Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.
- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? - Phóng viên hỏi.
- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp - Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!
Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.
.png?alt=media&token=d831c26a-aa99-4aa6-8f4c-d616b3fee4d7)












Posts RSS