Sau một cơn đau màng óc khi vừa được 19 tháng tuổi, Hellen Keller, một cô gái người Mỹ, trở thành mù lòa và câm điếc. Thế giới âm thanh và sắc màu đã khép hẳn cánh cửa lại với cô. Làm thế nào để truyền thụ kiến thức cho người đã câm điếc lại còn mù lòa ? Cha mẹ của Hellen dường như bó tay. Nhưng có một thầy giáo tên là Anna Sulivan đã không bỏ cuộc. Hy vọng duy nhất của ông là có thể truyền thông và liên lạc với cô bé qua việc tiếp xúc đôi bàn tay của cô. Vậy mà Hellen Keller đã có thể học xong đại học, tốt nghiệp tiến sĩ và trở thành nhà văn.
Cho người mù loà và câm điếc chạm vào một sự vật và viết lên tên gọi của sự vật ấy: đó là phương pháp của thầy giáo Anna Sulivan. Dạy về những vật cụ thể như cái bàn, cái ghế, cuốn sách xem ra không là điều khó. Nhưng làm thế nào diễn tả cho Hellen hiểu được những ý niệm trừu tượng như tình yêu chẳng hạn ?
Ngày kia, thầy giáo Anna đã viết lên tay của Hellen hai chữ “tình yêu” rồi ôm chầm lấy cô bé rồi hôn với tất cả sự thành thật và nhiệt tình của mình. Lần đầu tiên trong đời, cô gái câm điếc mù loà bỗng thấy tim mình đập mạnh và cô hiểu thế nào là yêu thương.
Ngôn ngữ của tình yêu là những hành động cụ thể. Ánh mắt trìu mến, những âu yếm vuốt ve của người con trai đối với người con gái có giá trị hơn bất cứ quyển sách biên khảo nào về tình yêu. Mồ hôi và nước mắt, những hy sinh hằng ngày của người chồng giúp người vợ hiểu được thế nào là yêu thương, hơn bất cứ lời dẫn giải nào về tình yêu. Và có lẽ cũng thừa thãi để bảo rằng khi hai người yêu nhau thì sự thinh lặng và những cử chỉ âu yếm có sức mạnh hùng hồn hơn những lời nói hoa mỹ nhưng trống rỗng.
.png?alt=media&token=d831c26a-aa99-4aa6-8f4c-d616b3fee4d7)



Posts RSS
0 nhận xét:
☼ Liên Đội chỉ trả lời comment hoặc giải đáp thắc mắc khi bạn điền đầy đủ Họ tên - lớp và có địa chỉ Email ( hoặc nick chat Yahoo Messenger ) ☼
[▼/▲] Hiển thị biểu tượng vui